Ghi nhớ nhanh các công thức và kiến thức trọng tâm.
Làm từng câu hỏi dưới áp lực thời gian.
Đọc đoạn trích sau và thực hiện yêu cầu bên dưới:
Tuổi thơ
( Trích ) – Nguyễn Duy -
| Tuổi thơ tôi bát ngát cánh đồngcỏ và lúa, và hoa hoang quả dạivỏ ốc trắng những luống cày phơi ảibờ ruộng bùn lấm tấm dấu chân cuaTuổi thơ tôi trắng muốt cánh còcon sáo mỏ vàng con chào mào đỏ đítcon chim trả bắn mũi tên xanh biếccon chích chòe đánh thức buổi ban maiTuổi thơ tôi cứ ngỡ mất đi rồinăm tháng trôi qua không bao giờ chảy lạicả năm tháng mong manh mà vững chãicon dấu đất đai tươi rói mãi đây nàyNgười miền rừng bóng suối dáng câyngười mạn bể ăn sóng nói gióngười thành thị nét đường nét phổnhư tôi mang dấu ruộng dấu vườn[…] |
(Trích Tuổi thơ, Nguyễn Duy, Quê nhà ở phía ngôi sao, NXB Văn hóa - Văn nghệ TP.HCM, 2017, tr. 63-64)
Xác định thể thơ và phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên.
Tìm trong khổ thơ thứ nhất những từ ngữ, hình ảnh gắn liền với kí ức tuổi thơ của nhân vật trữ tình.
Chỉ ra và nêu tác dụng nghệ thuật của một biện pháp tu từ tiêu biểu được tác giả sử dụng thành công trong đoạn thơ sau?
Tuổi thơ tôi trắng muốt cánh cò
con sáo mỏ vàng con chào mào đỏ đít
con chim trả bắn mũi tên xanh biếc
con chích chòe đánh thức buổi ban mai
Anh/chị hiểu như thế nào về những dòng thơ sau:
người miền rừng bóng suối dáng cây
người mạn bể ăn sóng nói gió
Nêu cảm xúc chủ đạo của đoạn trích trên.
Từ nội dung được gợi ra trong đoạn trích, anh/chị hãy chia sẻ suy nghĩ (từ 3 đến 5 dòng ) của mình về vai trò của kí ức tuổi thơ đối với mỗi người.
Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Không có gì tự đến đâu con của Nguyễn Đăng Tấn
KHÔNG CÓ GÌ TỰ ĐẾN ĐÂU CON
| (1) Không có gì tự đến đâu conQuả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựaHoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửaMùa bội thu trải một nắng hai sương.(2) Không có gì tự đến, dẫu bình thường. Phải bằng cả đôi tay và nghị lựcNhư con chim suốt ngày chọn hạtNăm tháng bao dung nhưng khắc nghiệt lạ kỳ. | (3) Dẫu bây giờ bố mẹ - đôi khi Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi. Có roi vọt khi con hư và dối Thương yêu con đâu đồng nghĩa với chiều.(4) Đường con đi dài rộng rất nhiều Năm tháng nụ xanh giữ cây vươn thẳngTrời xanh đấy nhưng chẳng bao giờ lặng Chỉ có con mới nâng nổi chính mình.Chẳng có gì tự đến – Hãy đinh ninh…. |
| (Không có gì tự đến đâu con, Nguyễn Đăng Tấn, Lời ru vầng trăng, NXB Lao Động, 2000, Trang 42)* Chú thích: - Nguyễn Đăng Tấn là một nhà báo, một nhà thơ với phong cách thơ bình dị nhưng giàu chất triết lí, thể hiện những suy ngẫm, trăn trở về tình yêu thương, về lẽ sống của con người. - Bài thơ “Không có gì tự đến đâu con”, được nhà thơ Nguyễn Đăng Tấn viết tặng con là Nguyễn Đăng Tiến vào khoảng năm 1995, khi Tiến đang học lớp 3. Bài thơ được in trong tập thơ “Lời ru vầng trăng”, xuất bản năm 2000. |
|