Viết bài văn tả cảnh mùa đông- Em định tả cảnh mùa đông ở đâu và vào thời điểm nào? (Ở quê em, trong vườn nhà, trên con đường đi học vào một buổi sáng đầu mùa,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Em định tả cảnh mùa đông ở đâu và vào thời điểm nào? (Ở quê em, trong vườn nhà, trên con đường đi học vào một buổi sáng đầu mùa,...) - Cảm xúc chung hoặc ấn tượng ban đầu của em khi mùa đông đến là gì? (Cảm thấy không khí se lạnh, cảnh vật như thay tấm áo mới,...) II. Thân bài a, Tả bao quát - Bầu trời mùa đông trông như thế nào? (Ảm đạm, xám xịt, giăng đầy mây mù,...) - Không khí và thời tiết lúc này ra sao? (Hanh khô, lạnh giá, có những cơn gió bắc buốt giá,...) b, Tả chi tiết - Cây cối xung quanh thay đổi thế nào khi đông sang? (Khẳng khiu, trút hết lá vàng, đứng lặng im chịu rét,...) - Nắng mùa đông có gì đặc biệt so với nắng mùa hè? (Yếu ớt, nhạt nhòa, chỉ xuất hiện vào giữa trưa,...) - Cảnh vật vào buổi sáng sớm có gì đáng chú ý? (Sương mù giăng mắc khắp ngõ ngách, hạt sương lạnh đọng trên kẽ lá,...) c, Tả hoạt động của con người và sinh vật Mọi người xung quanh mặc trang phục như thế nào để giữ ấm? (Mặc áo len dày, quàng khăn, đội mũ len đủ màu sắc,...) Khung cảnh sinh hoạt gia đình vào những ngày đông lạnh giá diễn ra ra sao? (Quây quần bên bếp lửa hồng, cùng uống trà ấm và trò chuyện,...) Các con vật nhỏ xung quanh làm gì để tránh rét? (Chú chó nằm cuộn tròn góc bếp, chim chóc núp kĩ trong tổ,...) III. Kết bài - Cảm xúc và tình cảm của em dành cho cảnh sắc mùa đông như thế nào? (Rất yêu thích không khí ấm áp gia đình, trân trọng vẻ đẹp trầm mặc của mùa đông,...) - Em thường làm gì hoặc mong ước điều gì mỗi khi mùa đông tới? (Giữ gìn sức khỏe thật tốt, mong chờ một mùa xuân ấm áp sắp về,...) Bài văn siêu ngắn Mẫu 1 Mỗi khi mùa đông về, khu vườn nhỏ sau nhà em như khoác lên mình một tấm áo hoàn toàn mới. Bầu trời cao xám xịt, phủ một lớp mây mù u ám.Những chú chim sẻ nhỏ trốn kĩ trong tổ, không còn cất tiếng hót líu lo như mùa hè. Trong vườn, cây xoan và cây bàng đã trút sạch lá, chỉ còn lại những cành cây khẳng khiu đứng lặng im chịu rét. Nắng mùa đông đến muộn, chỉ xuất hiện nhạt nhòa vào giữa trưa. Mặc dù thời tiết lạnh giá, nhưng em vẫn rất yêu vẻ đẹp bình yên và trầm mặc của khu vườn quê mình vào những ngày đông. Bài văn siêu ngắn Mẫu 2 Buổi sáng mùa đông, con đường làng đi học của em bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc. Không khí hanh khô và gió bắc thổi về lạnh buốt. Mọi người ra đường ai cũng mặc áo len dày, quàng khăn và đội mũ kín đáo để giữ ấm. Hai bên đường, hàng cây đứng chịu rét dưới những hạt sương lạnh đọng trên kẽ lá. Nắng đông yếu ớt chưa kịp ửng hồng thì không gian đã rộn ràng tiếng cười nói của học sinh đến trường. Em rất thích không khí buổi sáng mùa đông vì nó mang lại cảm giác ấm áp, gần gũi giữa mọi người. Bài văn siêu ngắn Mẫu 3 Mùa đông mang theo cái lạnh giá tràn về khắp ngõ ngách, nhưng trong ngôi nhà nhỏ của em lại vô cùng ấm áp. Bầu trời bên ngoài xám bạc, những cành cây trút hết lá vàng đứng lặng lẽ ngoài sân. Càng về chiều, không khí càng hanh khô và lạnh buốt. Chú chó nhỏ ngoan ngoãn nằm cuộn tròn bên góc bếp để tìm hơi ấm. Sau giờ học, cả gia đình em lại quây quần bên bếp lửa hồng, cùng uống nước trà ấm và trò chuyện vui vẻ. Dù thời tiết mùa đông có giá lạnh đến đâu, sự sum họp của gia đình vẫn luôn làm em cảm thấy kì diệu và ấm áp nhất. Bài văn tham khảo Mẫu 1 Mỗi khi những cơn gió heo may dịu nhẹ của mùa thu qua đi, nhường chỗ cho cái lạnh hanh khô tràn về khắp ngõ ngách, em lại nhận ra mùa đông đã chính thức gõ cửa. Mùa đông mang đến cho cảnh vật một vẻ trầm mặc rất riêng, và nơi em cảm nhận rõ nhất sự chuyển mình ấy chính là khu vườn nhỏ xinh sau nhà. Vào những ngày đông lạnh giá, bầu trời dường như thấp hơn hẳn. Bầu trời không còn vẻ xanh trong hay rực rỡ nắng vàng như những ngày hè oi ả, mà thay vào đó là một màu xám bạc u uất. Những vệt mây xám xịt giăng mắc khắp không gian, khiến khung cảnh buổi sáng sớm trở nên mờ ảo trong lớp sương mù dày đặc. Không khí hanh khô làm từng hơi thở của em tạo thành những làn khói mỏng mong manh. Bước ra khu vườn sau nhà, em ngỡ như mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Cây cối trong vườn dường như cũng biết chịu rét. Cây xoan già ở góc vườn và cây bàng nơi cuối dậu đã trút sạch những chiếc lá vàng cuối cùng từ nhiều ngày trước. Giờ đây, chúng chỉ còn lại những cành cây khẳng khiu, gầy guộc vươn lên bầu trời xám xịt như đang kiên nhẫn cắn răng chịu đựng cái rét buốt để chờ đợi sức sống mới của mùa xuân. Dưới gốc cây, vài chùm lá khô xơ xác xạc xào mỗi khi có làn gió bắc đi qua. Ánh nắng mùa đông cũng thật đặc biệt. Nắng không còn gay gắt hay nồng nàn mà trở nên vô cùng yếu ớt và đến rất muộn. Mãi đến tận giữa trưa, những vệt nắng nhạt nhòa mới nhút nhát xuyên qua lớp mây dày, rơi vãi chút hơi ấm mỏng manh xuống những luống rau cải xanh mướt đang đọng đầy hạt sương lạnh. Không gian trong vườn ngày đông vô cùng tĩnh mịch. Những chú chim sẻ nhỏ thường ngày vẫn hay nhảy ngót và cất tiếng hót líu lo trên cành nay cũng trốn kỹ trong tổ ấm. Chú chó nhỏ nhà em cũng không chạy nhảy tung tăng như mọi khi mà ngoan ngoãn nằm cuộn tròn trên đống rơm khô nơi góc bếp để tìm kiếm hơi ấm. Mặc dù cảnh sắc khu vườn mùa đông có phần u buồn và lạnh giá, nhưng em vẫn dành cho nơi này một tình cảm vô cùng đặc biệt. Em yêu vẻ đẹp bình yên, trầm mặc ấy vì em biết rằng, đằng sau sự trần trụi của cành cây gầy guộc kia là một dòng nhựa sống đang cuộn chảy, âm thầm chắt chiu dưỡng chất để sẵn sàng đơm hoa kết trái khi mùa xuân ấm áp trở về. Bài văn tham khảo Mẫu 2 Khi tiếng chuông báo thức vang lên báo hiệu một ngày mới bắt đầu, em nhẹ nhàng bước ra khỏi chiếc chăn ấm áp để chuẩn bị đến trường. Khác với vẻ rực rỡ, rộn rã của những buổi sáng mùa hè, không gian buổi sáng đầu đông khoác lên mình một vẻ trầm tĩnh và đầy mờ ảo. Bước chân ra khỏi cổng nhà, em lập tức cảm nhận được làn gió bắc hanh khô lướt qua mặt, mang theo cái lạnh buốt đặc trưng của mùa rét. Con đường làng quen thuộc hằng ngày nay như biến thành một lối đi huyền bí dưới lớp sương mù dày đặc. Sương giăng mắc khắp ngõ ngách, phủ một tầng mỏng như làn khói trắng lên từng mái nhà gạch cũ và những giậu cúc tần xanh mướt. Ở hai bên đường, hàng cây tràm đứng lặng im chịu rét. Những hạt sương lạnh đọng lại trên từng kẽ lá, thi thoảng chao nghiêng rồi rơi nhẹ xuống mặt đất ẩm ướt. Bước đi trên con đường, từng hơi thở của em ngưng tụ lại thành những luồng khói mỏng rồi tan nhanh vào không khí. Càng đi về phía ngôi trường, con đường lại càng trở nên nhộn nhịp hơn. Mọi người ra đường vào buổi sáng sớm đều khoác trên mình những trang phục thật ấm áp. Các bác nông dân đi làm đồng sớm trùm kín khăn len, tay cầm chiếc đèn pin nhỏ dẫn lối trong sương. Rộn ràng nhất vẫn là nhóm bạn học sinh chúng em. Bạn nào cũng mặc những chiếc áo phác dày dặn đủ màu sắc rực rỡ, đầu đội mũ len và cổ quàng chiếc khăn ấm áp. Tiếng bước chân rón rén trên đường, tiếng cười nói giòn tan cùng những lời hỏi thăm nhau đã xua tan đi cái lạnh giá của không gian xung quanh. Khi ông mặt trời dần thức dậy sau lớp mây xám bạc, những vệt nắng đông yếu ớt nhạt nhòa bắt đầu đâm xuyên qua màn sương mù mỏng dần. Ánh nắng không đủ gay gắt để làm xua tan cái lạnh, nhưng lại khiến những hạt sương đọng trên cành cây lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc nhỏ. Cổng trường tiểu học hiện ra ngay trước mắt, rộng mở đón chào chúng em vào lớp. Cung đường đi học vào buổi sáng mùa đông luôn để lại trong em những ấn tượng thật khó quên. Dù thời tiết có hanh khô và giá lạnh, nhưng chính sự đồng hành của bạn bè và không khí đầm ấm trên con đường làng đã làm cho mỗi bước chân đến trường của em thêm phần hào hứng và tràn đầy niềm vui. Bài văn tham khảo Mẫu 3 Khi những chùm lá vàng cuối cùng trút xuống khoảnh sân gạch, mùa đông đã thực sự bao phủ lấy ngôi nhà nhỏ của gia đình em. Khác với vẻ tĩnh mịch ngoài khu vườn hay sự nhộn nhịp trên con đường đi học, mùa đông trong căn nhà em lại mang một màu sắc rất riêng, đầm ấm và đong đầy tình yêu thương. Mỗi khi chiều tà buông xuống, bầu trời ngoài kia xám bạc và xịt xịt những vệt mây đục. Không khí hanh khô hòa cùng những cơn gió bắc hanh hao thổi qua khe cửa làm tiếng lá khô xạc xào vang lên từng hồi. Cái lạnh giá như vây kín lấy bốn bức tường, khiến mọi vật đều thu mình lại tìm kiếm sự chở che. Ngay cả chú chó nhỏ ngoài sân cũng ngoan ngoãn tìm một góc đống rơm khô ấm áp bên hông bếp để nằm cuộn tròn, thỉnh thoảng lại lim dim đôi mắt tận hưởng hơi ấm tỏa ra. Thế nhưng, bước chân vào trong gian bếp nhỏ, cái lạnh giá ngoài trời dường như lập tức dừng lại sau cánh cửa. Bếp lửa hồng đã được ông thắp lên từ sớm, những thanh gỗ bùng cháy tỏa ra ánh sáng đỏ rực cùng làn hơi ấm áp lan tỏa khắp gian phòng. Mẹ bận rộn chuẩn bị mâm cơm tối với những món ăn nghi ngút khói, hương thơm ấm sực xua tan đi cái rét buốt của buổi chiều đông. Cả gia đình em quây quần bên nhau quanh chiếc bàn gỗ quen thuộc, cùng thưởng thức bát canh nóng và chia sẻ cho nhau nghe những câu chuyện trong một ngày làm việc, học tập. Sau bữa cơm tối, giây phút em mong chờ nhất chính là lúc cả nhà ngồi lại bên nhau nơi phòng khách. Bố pha một ấm trà nóng tỏa hương thơm nhẹ nhàng, còn bà thì ngồi bên cạnh âu yếm xoa đầu em. Trong không gian tĩnh mịch của đêm đông, tiếng cười nói giòn tan cùng những lời dặn dò ân cần của ông bà, cha mẹ khiến em cảm thấy lòng mình tràn ngập niềm vui và sự an toàn tuyệt đối. Em yêu biết bao những ngày mùa đông sống dưới mái nhà thân thương. Dù thời tiết bên ngoài có khắc nghiệt và lạnh giá đến đâu, chính sự quây quần, yêu thương của gia đình đã tạo nên một ngọn lửa ấm áp vô hình, xua tan đi mọi giá lạnh và làm cho mùa đông trở nên thật kì diệu, thiêng liêng. Bài văn tham khảo Mẫu 4 Khi những dải sương mù dày đặc tràn về phủ kín khắp các đỉnh núi trùng điệp, vùng cao quê em chính thức bước vào những ngày đông giá lạnh. Khác với sự êm đềm ở vùng đồng bằng, mùa đông miền núi mang một vẻ đẹp vô cùng hùng vĩ, hoang sơ và kỳ ảo tựa như bức tranh thủy mặc. Vào những ngày đông rét đậm, bầu trời vùng cao như sà xuống thật thấp, chìm ngập trong một màu xám đục. Mây mù và sương núi hòa làm một, cuồn cuộn chảy qua các khe núi rồi đổ xuống bao phủ lấy toàn bộ bản làng. Từ trên cao nhìn xuống, những dãy núi trập trùng chỉ còn ẩn hiện mái nhà sàn nhỏ nhắn tỏa làn khói bếp xanh mờ vào không gian. Gió mùa đông bắc tràn về từng đợt, rít qua những vách đá và mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. Cảnh sắc thiên nhiên nơi đây cũng khoác lên mình bộ dạng hoàn toàn khác biệt. Những rừng cây cổ thụ trên đỉnh núi trút sạch lá, đứng lặng lẽ kiên cường giữa sương gió. Trái ngược với sự trần trụi ấy, những dải hoa cải vàng tươi và hoa tăm tắp lại đua nhau nở rộ khắp các vách đá, tạo nên những vệt màu rực rỡ điểm xuyết cho không gian xám xịt ngày đông. Trên những cành cây thấp, hạt sương đọng lại đóng thành từng lớp băng mỏng lấp lánh dưới làn sương giăng. Dù thời tiết vô cùng khắc nghiệt, nhịp sống của người dân vùng cao vẫn diễn ra nhịp nhàng và đầm ấm. Trên con đường đèo uốn lượn, hình ảnh các em nhỏ tung tăng đến trường trong những bộ trang phục thổ cẩm rực rỡ hoa văn luôn làm xua tan đi cái lạnh giá. Đầu các em đội mũ len, cổ quàng khăn ấm, đôi má xối hồng vì gió lạnh nhưng ánh mắt lúc nào cũng ngập tràn niềm vui. Bên bếp lửa hồng trong căn nhà sàn, ông bà ngồi đan gùi, các mẹ tỉ mẩn thêu từng nếp áo, tiếng trò chuyện rì rào hòa cùng tiếng lửa reo vui tạch tạch. Em vô cùng tự hào và yêu mến vẻ đẹp mùa đông trên quê hương vùng cao của mình. Dù cái lạnh có buốt giá đến đâu, sự kiên cường của thiên nhiên cùng nét sinh hoạt mộc mạc, ấm áp của con người nơi đây vẫn luôn để lại trong em những ấn tượng vô cùng sâu sắc. Bài văn tham khảo Mẫu 5 Những ngày mùa đông rét đậm tràn về mang theo những đợt gió bắc buốt giá, khiến mọi vật ngoài sân dường như đều thu mình lại. Thế nhưng, trong căn nhà nhỏ của em, không khí lạnh giá ấy lại hoàn toàn tan biến ngay khi bước chân vào góc bếp thân thương của bà. Góc bếp nhà em không lớn nhưng lúc nào cũng đong đầy hơi ấm. Khi trời bắt đầu ngả sang chiều, không gian bên ngoài phủ một màu xám đục ảm đạm, những cơn gió hanh khô rít qua khe cửa nghe xạc xào. Bầu trời âm u như sà xuống thấp, làm cho cái lạnh càng thêm thấm khía. Đó cũng là lúc bà em bắt đầu nhen lên ngọn lửa hồng trong chiếc bếp lò nhỏ bằng đất nướng. Nhìn bà cẩn thận xếp từng thanh củi khô, nhóm lên từng đốm lửa nhỏ rồi thổi nhẹ cho lửa bùng cháy, em cảm thấy lòng mình tràn ngập một cảm giác vô cùng bình yên. Ánh lửa đỏ rực nhảy múa reo vui, tỏa ra không gian làn hơi ấm nồng nàn xua tan đi cái lạnh cắt da cắt thịt. Mùi khói bếp thoang thoảng quyện với hương thơm của thanh củi nát mang lại một cảm giác thân thuộc, gần gũi đến kỳ diệu. Xung quanh bếp lửa, nhịp sống gia đình hiện lên thật đầm ấm. Trên kiềng ba chân, ấm nước trà của ông reo reo những tiếng vui tai, tỏa ra làn khói trắng mỏng mong mảnh rồi tan nhanh vào không khí. Mẹ bận rộn tay năm tay mười chuẩn bị bữa cơm chiều với những món ăn nóng hổi. Chú mèo nhỏ thường ngày vốn hay nghịch ngợm nay cũng ngoan ngoãn nằm ngoan bên cạnh lò than, lim dim đôi mắt tận hưởng hơi ấm dễ chịu. Em thích nhất là khoảng thời gian cả gia đình quây quần bên bếp lửa sau bữa cơm tối. Ông vừa nhâm nhi tách trà nóng thơm lừng vừa kể cho em nghe những câu chuyện chuyện cổ xưa, còn bà thì tỉ mẩn ngồi đơm lại từng chiếc cúc áo len cho em. Tiếng nói cười giòn tan hòa cùng tiếng củi cháy tạch tạch tạo nên một bản hòa tấu vô cùng đầm ấm, khiến em quên đi hẳn cái rét buốt đang bủa vây bên ngoài cửa sổ. Góc bếp lửa ngày đông không chỉ là nơi sưởi ấm cơ thể mà còn là nơi gắn kết tình cảm thiêng liêng của các thành viên trong gia đình em. Dù sau này có đi đâu xa, hình ảnh ngọn lửa hồng cùng hơi ấm tràn ngập tình yêu thương nơi góc bếp quê nhà vào những ngày đông giá lạnh sẽ luôn là kỷ niệm đẹp đẽ nhất trong tâm trí em. Bài văn tham khảo Mẫu 6 Khác với những cơn mưa rào mùa hè đến nhanh rồi đi vội trong cái nắng gay gắt, cơn mưa rào đầu mùa đông lại mang một sắc thái hoàn toàn đặc biệt. Mưa không chỉ làm ướt đẫm không gian mà còn là cột mốc đánh dấu sự chuyển mình rõ rệt của thời tiết, đưa cái lạnh buốt giá chính thức tràn về phủ kín không gian. Vào một buổi chiều cuối thu đầu đông, bầu trời vốn đang se lạnh bỗng dưng đổi màu một cách nhanh chóng. Mây đen từ đâu kéo đến xám xịt, giăng kín cả khoảng không bao la rộng lớn. Gió bắt đầu nổi lên từng đợt mạnh mẽ, thổi tung những lớp lá khô dưới mặt đất và làm rung chuyển những cành cây khẳng khiu ngoài sân. Nhìn qua khung cửa sổ, em có thể cảm nhận được không khí oi nồng kỳ lạ trước cơn mưa, báo hiệu một sự thay đổi lớn của thời tiết. Chỉ ít phút sau, những hạt mưa to và nặng hạt bắt đầu rơi xuống. Tiếng mưa lộp độp trên mái tôn, gõ dồn dập vào từng lá cây trong vườn tạo nên một bản hòa tấu hối hả của thiên nhiên. Mưa rào đầu đông không kéo dài dai dẳng như mưa xuân, nhưng mỗi hạt mưa rơi xuống lại mang theo cái lạnh tê tái của dải gió bắc. Mặt đất khô khốc sau nhiều ngày hanh khô nhanh chóng thấm đẫm nước mưa, tỏa ra mùi đất nồng nồng quen thuộc. Sau chừng ba mươi phút, cơn mưa bắt đầu ngớt dần rồi tạnh hẳn. Khi làn mưa xối xả đi qua, một khoảng không gian vô cùng quang đãng nhưng lạnh giá hiện ra. Không khí lúc này không còn oi nồng mà trở nên hanh khô và buốt giá đến tận xương tủy. Những chùm lá xanh còn sót lại trên cành ướt đẫm, đọng lại những giọt nước lấp lánh như sương. Bầu trời hãnh tiến xám bạc trở lại, vài chú chim nhỏ lén lút bước ra khỏi tổ, nhảy nhót trên cành cây còn ướt nước để tìm kiếm chút hơi ấm mong manh. Cơn mưa rào đầu mùa đông như một chiếc cọ khổng lồ gột rửa toàn bộ cảnh vật, đồng thời chính thức gọi cái lạnh giá buốt về với đất trời. Bức tranh thiên nhiên sau mưa vừa mang vẻ trầm mặc, đượm buồn nhưng cũng vừa đong đầy sự tươi mới, để lại trong lòng em những cảm xúc vô cùng sâu sắc và khó quên. Bài văn tham khảo Mẫu 7 Vào những ngày đông lạnh giá, bầu trời thường chìm trong màu xám bạc u uất và sương mù bao phủ khắp không gian. Thế nhưng, khoảnh khắc kỳ diệu và đáng mong chờ nhất trong ngày chính là lúc những vệt nắng trưa ấm áp bắt đầu đâm xuyên qua lớp mây dày để sưởi ấm cho vạn vật. Sau một buổi sáng sớm hanh khô và buốt giá, khi kim đồng hồ nhích dần về gần trưa, bức tranh thiên nhiên bỗng dưng có sự thay đổi rõ rệt. Những đám mây xám xịt bắt đầu tan rã bớt, nhường chỗ cho những khoảng trời xanh trong lộ ra. Nắng mùa đông không gay gắt như nắng hè, cũng không nồng nàn như nắng thu, mà đến một cách nhẹ nhàng, mong mỏng và ửng vàng như vệt mật ngọc rơi xuống từ không trung. Sự xuất hiện của ánh nắng trưa như truyền thêm sức sống mới cho toàn bộ cảnh vật xung quanh. Hàng cây bàng khẳng khiu và những cành xoan trần trụi dưới nắng dường như bớt đi vẻ rét mướt, ánh lên sắc nâu ấm áp. Nhờ có làn nắng ửng, những hạt sương lạnh đọng trên kẽ lá đung đưa lấp lánh như hàng ngàn viên pha lê nhỏ. Dưới góc vườn, luống rau cải béc xanh mướt trải dài như được khoác lên tấm áo mới tươi tắn, vươn mình hứng lấy từng luồng hơi ấm hiếm hoi của đất trời. Con người và sinh vật quanh nhà cũng hân hoan đón nhận khoảnh khắc đầm ấm này. Trên chiếc khoảng sân gạch trước nhà, bà em tranh thủ mang những chiếc chăn bông ra phơi để đón lấy mùi nắng thơm tho. Chú mèo nhỏ vốn suốt sáng nằm cuộn tròn dưới góc bếp nay đã nhanh chân chạy ra giữa sân, thong thả nằm xòe bốn chân để nắng sưởi ấm cho lớp lông mềm mại. Tiếng chim sẻ từ các tổ ấm dưới mái ngói cũng ríu rít cất tiếng hót, nhảy nhót qua lại trên các cành cây sấy khô sau một buổi sáng chịu rét. Ánh nắng trưa mùa đông tuy ngắn ngủi và dịu nhẹ nhưng lại mang đến cho em cảm giác vô cùng dễ chịu và hạnh phúc. Bức tranh cảnh vật lúc trưa đông không chỉ xua tan đi cái giá lạnh buốt giá của mùa rét mà còn gieo vào lòng người niềm tin về một mùa xuân ấm áp và tràn đầy sức sống sắp sửa trở về. Bài văn tham khảo Mẫu 8 Mỗi mùa đi qua đều để lại trên cảnh vật những dấu ấn rất riêng, nhưng có lẽ khoảnh khắc cây bàng già góc sân trường chuyển mình khi mùa đông tới luôn gợi trong em nhiều xúc cảm tha thiết nhất. Cây bàng không chỉ là một loài cây quen thuộc mà như một người bạn tri kỷ, lặng lẽ đếm từng nhịp thời gian trôi qua dưới mái trường thân yêu. Khi những đợt gió bắc hanh khô bắt đầu tràn về, bầu trời chuyển sang màu xám bạc u uất, đó cũng là lúc cây bàng bắt đầu khoác lên mình tấm áo cuối cùng của năm. Khác với vẻ xanh mướt rợp bóng mát của những ngày hè hay sắc vàng dịu nhẹ lúc thu sang, lá bàng vào đầu mùa đông chuyển sang một màu đỏ sẫm rực rỡ tựa như những đốm lửa nhỏ. Thế nhưng, vẻ đẹp ấy thật mong manh. Mỗi khi có làn gió lạnh lướt qua, những chiếc lá bàng đỏ thắm lại chao nghiêng rồi lìa cành, chầm chậm rơi xuống xạc xào trên mặt đất ẩm ướt. Chỉ sau vài trận gió rét đậm, cây bàng già đã trút sạch những chiếc lá cuối cùng. Giờ đây, cây đứng đó trần trụi giữa khoảng sân vắng lặng, chỉ còn lại những cành cây gầy guộc, khẳng khiu vươn lên bầu trời xám xịt. Nhìn cây bàng trút hết vẻ lộng lẫy thường ngày để đứng trần trần chịu đựng cái rét buốt giá của mùa đông, em lại cảm thấy một niềm thương mến trào dâng. Cây bàng trông có vẻ đơn độc và gầy gò, nhưng lại mang một sức chịu đựng vô cùng dẻo dai, kiên cường chống trả lại những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt. Ánh nắng mùa đông hiếm hoi bừng sáng vào lúc giữa trưa rọi xuống những cành bàng trần trụi, làm ánh lên sắc nâu trầm tĩnh đong đầy vẻ hoài niệm. Dưới gốc cây, đám học sinh chúng em vẫn thường rủ nhau ra vây quanh, cùng trò chuyện và chuyền tay nhau những chiếc mầm nhỏ chuẩn bị nhú ra. Đằng sau sự trần trụi xơ xác ấy, dưới lớp vỏ xù xì cằn cỗi, dòng nhựa sống dồi dào vẫn đang âm thầm luân chuyển, chắt chiu từng chút dưỡng chất của đất trời để chờ ngày xuân ấm áp trở về bừng tỉnh. Hình ảnh cây bàng mùa đông rụng lá đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ trong em. Cây bàng trần trụi chịu rét không chỉ dạy em bài học về sự kiên cường, nhẫn nại trước khó khăn mà còn gieo vào lòng em niềm tin mãnh liệt vào sự hồi sinh rực rỡ của thiên nhiên khi mùa xuân mới cận kề. Bài văn tham khảo Mẫu 9 Đối với em, khu vườn nhỏ phía sau nhà luôn là nơi đong đầy những điều kì diệu của thiên nhiên. Mỗi mùa đi qua, mảnh vườn lại khoác lên mình một sắc thái rất riêng, nhưng có lẽ vào những ngày mùa đông giá lạnh, cảnh sắc nơi đây mới trở nên đầm ấm và mang vẻ trầm mặc sâu lắng nhất. Khi những đợt gió bắc hanh khô bắt đầu tràn về, không gian trong vườn dường như ngưng đọng lại dưới bầu trời xám bạc u uất. Sương mù buổi sớm mai phủ một lớp màng mỏng mong mảnh lên khắp các mảng xanh, khiến từng gốc cây, ngọn cỏ trông như đang chìm vào một giấc ngủ đông êm đềm. Bước chân nhẹ nhàng ra vườn, em có thể cảm nhận rõ cái lạnh buốt mơn trớn trên đôi má, hòa cùng hương thơm nồng nồng của đất ẩm và hơi sương lạnh giá. Dù thời tiết khắc nghiệt là vậy, cây cối trong vườn vẫn mang một sức sống ngầm vô cùng dẻo dai. Cây xoan già nơi góc dậu đã trút sạch những chiếc lá vàng cuối cùng, chỉ còn lại những cành cây khẳng khiu vươn lên bầu trời xám xịt như đang kiên cường chịu rét. Trái ngược hoàn toàn với sự trần trụi ấy, những luống rau cải béc, rau cúc của mẹ lại vươn mình xanh mướt. Từng hạt sương đọng trên kẽ lá đung đưa, lấp lánh như hàng ngàn viên pha lê nhỏ dưới ánh nắng đông nhạt nhòa. Giữa cái lạnh buốt giá, vài khóm hoa cúc vàng rực rỡ nơi cuối vườn vẫn đua nhau nở rộ, tỏa ra sắc vàng ấm áp điểm xuyết cho bức tranh cảnh vật bớt đi vẻ âm u. Khung cảnh sinh hoạt của các loài vật nhỏ trong vườn ngày đông cũng thật đáng yêu. Những chú chim sâu thường ngày vẫn hay nhảy ngót líu lo nay trốn kĩ trong các tổ ấm dưới mái ngói. Nơi góc bếp hướng ra vườn, chú chó nhỏ ngoan ngoãn nằm cuộn tròn trên đống rơm khô để tìm kiếm hơi ấm, thỉnh thoảng lại lim dim đôi mắt ngắm nhìn những vệt nắng trưa hiếm hoi rọi xuống mặt đất. Khu vườn nhỏ sau nhà vào những ngày đông không chỉ mang vẻ đẹp bình yên, thơ mộng mà còn gieo vào lòng em niềm yêu thương sâu sắc đối với thiên nhiên. Dù thời tiết có hanh khô và giá lạnh đến đâu, em vẫn nhận ra một dòng nhựa sống dồi dào đang âm thầm luân chuyển dưới lớp vỏ cằn cỗi, sẵn sàng bừng tỉnh để đón chào mùa xuân ấm áp sắp trở về. Bài văn tham khảo Mẫu 10 Khi ánh nhạt nhòa của buổi chiều đông hoàn toàn tắt hẳn, màn đêm sương giăng dày đặc bắt đầu bao phủ lấy khắp nẻo đường làng. Buổi tối mùa đông mang một vẻ tĩnh mịch rất riêng, và chính trong không gian tối thẫm lạnh giá ấy, căn nhà nhỏ của em lại hiện lên thật ấm áp và bình yên. Bước ra ngoài hiên nhà vào lúc chập tối, em cảm nhận được cái lạnh buốt giá như ngấm sâu vào từng thớ thịt. Bầu trời đêm sâu thẳm không một ngôi sao, chỉ có những đợt gió bắc hanh khô thổi qua kẽ lá, tạo nên những tiếng xạc xào khe khẽ trong màn đêm vắng lặng. Cây cối trong vườn đứng lặng im chịu rét, trùm lên mình một màu đen trầm mặc. Thỉnh thoảng, tiếng sương đêm rơi nhẹ trên mái ngói làm không gian càng thêm phần tịch mịch. Thế nhưng, chỉ cần khép chặt cánh cửa gỗ lại, toàn bộ cái giá lạnh buốt người bên ngoài dường như bị ngăn lại phía sau. Gian phòng khách nhỏ bé của gia đình em bừng sáng dưới ánh đèn vàng ấm áp. Không khí hanh khô ngoài trời được thay thế bằng hơi ấm nồng nàn lan tỏa từ bếp than hồng nhỏ ở góc nhà. Mùi ngô nướng thơm lừng quyện cùng hương trà ấm thoang thoảng mang lại cảm giác dễ chịu và thân thuộc đến kỳ diệu. Khung cảnh sinh hoạt gia đình vào buổi tối mùa đông luôn là điều em trân trọng nhất. Sau bữa cơm chiều nóng hổi, cả nhà lại quây quần bên nhau quanh chiếc bàn gỗ quen thuộc. Bố ngồi nhâm nhi tách trà nóng thơm phức, thỉnh thoảng lại ân cần hỏi han việc học tập của em. Mẹ tỉ mẩn ngồi đan chiếc khăn len mới, đôi tay khéo léo đưa từng mũi len rực rỡ sắc màu. Chú mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm cuộn tròn dưới chân em, thỉnh thoảng lại cất tiếng kêu meo meo nũng nịu để tìm kiếm sự xoa xoa dịu dàng. Trong gian phòng nhỏ đong đầy tình yêu thương ấy, tiếng cười nói giòn tan của các thành viên cùng tiếng củi cháy tạch tạch hòa quyện vào nhau, xua tan đi mọi cảm giác cô đơn và lạnh giá của đêm đông. Em cảm thấy lòng mình tràn ngập sự an toàn và hạnh phúc tuyệt đối khi được sống trong vòng tay chăm sóc của ông bà, cha mẹ. Buổi tối mùa đông trong căn nhà nhỏ không chỉ là khoảng thời gian nghỉ ngơi sau một ngày dài mà còn là nơi gắn kết tình cảm gia đình thiêng liêng. Dù thời tiết bên ngoài có khắc nghiệt và gió lạnh đến đâu, ngọn lửa ấm áp của tình thân vẫn luôn bùng cháy, sưởi ấm cho tâm hồn em trong suốt những năm tháng tuổi thơ. Bài văn tham khảo Mẫu 11 Quê hương em có một dòng sông hiền hòa uốn lượn ôm lấy những xóm làng bình yên. Mùa hè, dòng sông nhộn nhịp tiếng đùa vui tắm mát của học sinh chúng em, nhưng khi mùa đông tràn về, nơi đây lại khoác lên mình một vẻ đẹp đượm buồn, trầm mặc và tĩnh lặng đến kỳ diệu. Vào những ngày đông rét đậm, bầu trời như thấp hẳn xuống và phủ một màu xám bạc u uất. Từ sớm tinh mơ, sương mù từ mặt nước sông bốc lên cuồn cuộn, là la bay rồi giăng mắc khắp hai bên bờ. Dòng sông lúc này như một dải lụa mỏng màu xám ẩn hiện trong làn sương huyền ảo. Bờ cát bãi bồi nơi trồng những luống ngô xanh mướt hằng ngày nay mờ mờ nhân ảnh, chỉ còn thấy bóng dáng vài cây xoan khẳng khiu trút sạch lá đứng kiên cường chịu rét giữa gió lạnh. Mặt nước sông ngày đông tĩnh lặng đến lạ kỳ, không một gợn sóng lăn tăn. Nước sông trong veo, phẳng lặng tựa như một tấm gương khổng lồ soi bóng bầu trời xám đục. Cái lạnh buốt giá như ngấm sâu vào lòng nước, khiến ai bước tới gần bờ cũng phải run rẩy vì đợt gió bắc hanh khô thổi lướt qua mặt sông. Thỉnh thoảng, một vài chiếc lá khô từ bờ gieo mình xuống dòng nước, chầm chậm trôi theo dòng chảy êm đềm. Mặc dù thời tiết vô cùng khắc nghiệt, nhịp sống bám sông của người dân chài vẫn diễn ra nhịp nhàng và mộc mạc. Từ xa nhìn lại qua màn sương mỏng, bóng dáng những con thuyền chài nhỏ đậu lặng lẽ ven bờ hiện lên thật bình yên. Bác chài trùm kín chiếc mũ len, cẩn thận quăng mành lưới xuống lòng sông lạnh ngắt để tìm kiếm mẻ cá sớm. Làn khói bếp nhỏ bay lên từ đuôi thuyền chài, quyện vào làn sương thu đông tạo nên một bức tranh sinh hoạt vô cùng ấm áp giữa không gian giá lạnh. Đến giữa trưa, khi những tia nắng đông yếu ớt nhạt nhòa xuyên qua lớp mây dày rọi xuống, mặt sông bỗng bừng sáng lấp lánh như được dát một lớp bạc mỏng. Bức tranh dòng sông mùa đông tuy đượm màu trầm tĩnh nhưng lại gieo vào lòng em một cảm giác vô cùng bình yên và sâu lắng. Em vô cùng yêu quý dòng sông quê mình, bởi dù ở bất kỳ mùa nào trong năm, dòng sông vẫn luôn ôm ấp và bồi đắp cho quê hương những nét đẹp tuyệt vời nhất. Bài văn tham khảo Mẫu 12 Giữa lòng thành phố nhộn nhịp và hối hả, công viên cây xanh luôn là nơi ghi dấu rõ nét nhất sự chuyển mình của thời tiết. Mỗi khi mùa đông tràn về mang theo làn gió bắc buốt giá, công viên lại cởi bỏ vẻ rực rỡ, náo nhiệt của những ngày hè để khoác lên mình một bức tranh yên bình, trầm mặc rất riêng. Vào những buổi sáng sớm mùa đông, bầu trời thành phố phủ một màu xám bạc đục ngầu. Mây mù xà xuống thật thấp, tạo thành một lớp sương mờ ảo bao phủ khắp các lối đi bọc đá trong công viên. Không khí vô cùng hanh khô và giá lạnh, khiến từng hơi thở của người đi dạo ngưng tụ thành những làn khói mỏng rồi nhanh chóng tan vào khoảng không. Hàng cây phượng, cây bằng lăng hai bên đường dạo bộ đã trút sạch những chiếc lá cuối cùng, chỉ còn lại những cành cây gầy guộc, khẳng khiu vươn lên bầu trời như đang kiên cường chịu rét. Khung cảnh xung quanh công viên ngày đông mang một vẻ đẹp tĩnh lặng đến lạ kỳ. Chiếc hồ nước nhân tạo ở trung tâm công viên vốn phẳng lặng nay càng thêm trong veo và lạnh ngắt. Mặt nước im lùm tựa như một tấm gương khổng lồ soi bóng những tòa nhà cao tầng ẩn hiện trong sương. Những chiếc ghế đá vắng người ngồi, đọng lại từng hạt sương lạnh lóng lánh dưới ánh đèn đường chưa kịp tắt. Tiếng chim hót líu lo thường ngày cũng thưa thớt hẳn, nhường chỗ cho tiếng gió lướt qua kẽ cành xạc xào. Thế nhưng, công viên ngày đông không hề ảm đạm bởi sự xuất hiện của những nét sinh hoạt tích cực. Từ sớm tinh mơ, đông đảo các cụ già và bạn nhỏ đã rủ nhau ra công viên tập thể dục. Mọi người ai cũng mặc những bộ đồ thể thao ấm áp, đội mũ len và quàng khăn kín đáo. Tiếng bước chân chạy bộ đều đặn trên lối đi, tiếng cười nói giòn tan hòa cùng những động tác tập luyện hăng hái đã làm không khí xung quanh trở nên vô cùng ấm áp, xua tan đi cái lạnh giá buốt của mùa rét. Khi mặt trời dần nhích lên cao, những vệt nắng đông yếu ớt nhạt nhòa bắt đầu đâm xuyên qua lớp sương mỏng, làm bừng sáng cả không gian công viên. Nhìn ngắm công viên thành phố vào một ngày mùa đông, em cảm nhận được sự giao hòa kỳ diệu giữa thiên nhiên trầm lặng và sức sống dẻo dai của con người. Vẻ đẹp bình yên ấy đã trở thành một điểm tựa tinh thần quen thuộc, giúp mọi người cảm thấy thư thái và tràn đầy năng lượng cho một ngày mới. Bài văn tham khảo Mẫu 13 Chợ quê em vốn là nơi đông vui, tấp nập nhất trong vùng, nhưng vào những ngày mùa đông rét đậm, không gian nơi đây lại mang một màu sắc vô cùng đặc biệt. Chợ không chỉ là nơi mua bán, trao đổi hàng hóa mà còn là điểm tụ hội ấm áp, chan chứa tình người giữa cái lạnh giá buốt của đất trời. Tờ mờ sáng, khi bầu trời còn phủ một màu xám đục ảm đạm và sương mù bao phủ khắp nẻo đường, ngôi chợ làng đã bắt đầu rục rịch nhóm họp. Không khí hanh khô và gió bắc thổi lồng lộn qua những mái gian hàng lợp tôn cũ kỹ. Cái lạnh như cắt da cắt thịt, khiến từng hơi thở của người đi chợ ngưng tụ lại thành những luồng khói mỏng rồi tan nhanh vào không gian. Thế nhưng, bước chân vào bên trong khu chợ, cảm giác giá lạnh dường như lập tức lùi xa. Bức tranh chợ quê hiện lên thật rực rỡ và đong đầy sức sống. Những gian hàng rau củ tươi xanh chất thành từng đống nhỏ. Luống rau cải béc, củ cải trắng hay những chùm cà chua đỏ mọng vẫn còn đọng lại từng hạt sương lạnh lóng lánh. Góc bán hoa tươi bừng sáng cả một khoảng không gian với những khóm hoa cúc vàng rực, hoa dơn thắm tươi vươn mình hứng lấy chút không khí buổi sớm. Cảnh sinh hoạt của con người nơi đây mới thật đầm ấm làm sao. Các bà, các mẹ đi chợ ai cũng mặc những chiếc áo phác dày dặn, quàng khăn len kín cổ và đội mũ trùm qua tai. Những tiếng chào hỏi thân thương, tiếng trả giá huyên náo hòa cùng tiếng cười nói giòn tan xua tan đi sự u buồn của buổi sáng mùa đông. Ở góc chợ, một vài bếp than hồng được các bô lão và người bán hàng nhen lên từ sớm. Mọi người quây quần bên bếp lửa, vung tay sưởi ấm rồi cùng nhâm nhi bát nước chè xanh nóng hổi nghi ngút khói, trò chuyện rôm rả về vụ mùa, chuyện gia đình. Đặc biệt, khu hàng ăn uống luôn là nơi thu hút đông đảo mọi người nhất. Bát phở nóng, chiếc bánh chưng rán vàng ruộm hay tô bánh đúc nóng hổi tỏa hương thơm ngon lành, làm ấm lòng bất kỳ ai ghé qua trong ngày đông rét mướt. Khi ông mặt trời dần nhích lên cao, những vệt nắng đông yếu ớt đâm xuyên qua màn sương mù, rọi xuống lòng chợ rực rỡ. Khung cảnh chợ quê ngày rét đậm không chỉ thể hiện nét văn hóa sinh hoạt mộc mạc, bình dị của quê hương mà còn gieo vào lòng em niềm yêu thương sâu sắc đối với sự chăm chỉ, nồng hậu của con người nơi đây. Bài văn tham khảo Mẫu 14 Mỗi khi cơn gió bắc hanh khô xạc xào qua kẽ lá mang theo cái lạnh tê tái của dải gió mùa, em lại nhận ra một mùa đông nữa đã về. Mùa đông mang đến cho không gian một vẻ trầm mặc rất riêng, nhưng trong ký ức của em, cảnh sắc ngày rét luôn gắn liền với hình ảnh vô cùng dịu dàng và ấm áp của mẹ bên chiếc áo len cũ. Vào những ngày đông rét đậm, bầu trời như thấp hẳn xuống và phủ một màu xám bạc u uất. Sương mù giăng mắc khắp nẻo đường làng, phủ một tầng mỏng như làn khói mỏng lên từng mái ngói rêu phong. Không khí hanh khô và buốt giá, làm từng hơi thở bước ra ngoài hiên ngưng tụ thành những làn khói mỏng rồi tan nhanh vào không trung. Hàng cây bàng, cây xoan trút sạch những chiếc lá vàng cuối cùng, đứng lặng im chịu rét giữa khoảng sân vắng. Trong gian phòng nhỏ tràn ngập làn hơi ấm hiếm hoi, bóng dáng mẹ ngồi bên khung cửa sổ đã trở nên quá đỗi thân thương. Nhìn ngoài trời gió thổi lồng lộn làm cành cây khẳng khiu rung lên từng hồi, mẹ lại cẩn thận lấy chiếc áo len cũ của em từ trong tủ ra. Chiếc áo len màu xanh lá đã đồng hành cùng em qua mấy mùa đông, tuy có phần hơi ngắn và sờn vải ở tay áo, nhưng lại chứa đựng bao kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ. Mẹ tỉ mẩn ngồi đơm lại từng chiếc cúc áo bị rơi, cẩn thận dùng kim khâu lại những đường chỉ bị bung. Đôi bàn tay gầy gầy, chai sần của mẹ khéo léo đưa từng mũi chỉ một cách nâng niu, như muốn gửi gắm vào đó tất cả tình yêu thương và sự che chở dành cho đứa con nhỏ. Ánh nắng đông yếu ớt nhạt nhòa lách qua khe cửa rọi vào gian phòng, soi rõ những sợi bông len bám trên nếp áo của mẹ, tạo nên một bức tranh sinh hoạt vô cùng đầm ấm và thiêng liêng. Khi mẹ quàng chiếc áo len đã được chỉnh sửa tươm tất lên người em, cảm giác ấm áp lập tức lan tỏa khắp cơ thể. Chiếc áo không chỉ giúp em xua tan đi cái lạnh cắt da cắt thịt của buổi sáng mùa đông mà còn mang theo hương thơm quen thuộc, dịu nhẹ từ bàn tay chăm sóc của mẹ. Cảnh sắc mùa đông dù có giá lạnh và ảm đạm đến đâu, chỉ cần có tình yêu thương sâu nặng của mẹ, em vẫn luôn cảm thấy lòng mình tràn ngập sự bình yên. Hình ảnh mẹ ngồi đơm lại chiếc áo len cũ bên khung cửa sổ ngày đông sẽ mãi là nguồn sưởi ấm tâm hồn em trong suốt những năm tháng trưởng thành. Bài văn tham khảo Mẫu 15 Thiên nhiên luôn chứa đựng những khoảnh khắc chuyển mình vô cùng kỳ diệu, nhưng có lẽ giây phút giao thoa giữa mùa đông lạnh giá và mùa xuân ấm áp là khoảng thời gian mang lại nhiều cảm xúc tươi mới nhất cho lòng người. Bức tranh cảnh vật không còn vẻ đượm buồn, trầm mặc của những ngày rét đậm mà bắt đầu xao xuyến những tín hiệu đầu tiên của sự hồi sinh. Vào những ngày đông muộn, bầu trời xám bạc u uất vốn bao phủ suốt nhiều tháng qua bắt đầu nhạt dần. Mây mù dần tan bớt, nhường chỗ cho khoảng không gian cao rộng và xanh trong hơn. Những đợt gió bắc hanh khô, buốt giá nay đã bớt phần tàn nhẫn, thay vào đó là làn gió xuân nhẹ nhàng mơn trớn qua cành cây kẽ lá, mang theo hơi ẩm nồng nàn cùng làn sương mỏng mong manh của buổi sớm mai. Sự chuyển mình rõ rệt nhất hiện lên trên từng nhành cây góc vườn. Hàng cây bàng và cây xoan sau một mùa đông dài trần trụi, kiên cường đứng chịu rét nay đã bắt đầu bừng tỉnh. Trên những cành cây khẳng khiu, gầy guộc tưởng chừng như xơ xác ấy, vô số những mầm non xanh mướt, nhỏ nhắn như những giọt ngọc bắt đầu nhút nhát nhú ra. Dòng nhựa sống dồi dào chắt chiu suốt cả mùa đông giờ đây cuộn chảy, tiếp thêm năng lượng cho những nụ hoa cải, hoa cúc nơi cuối vườn đua nhau hé nở rực rỡ dưới ánh nắng đông muộn nhạt nhòa. Mọi sinh vật quanh nhà cũng hân hoan đón chào sự thay đổi dịu dàng của thời tiết. Bầy chim sẻ trốn kĩ trong tổ suốt những ngày giá rét nay rủ nhau bay ra, nhảy ngót ríu rít trên cành cao để cất lên bản hòa tấu rộn ràng. Chú chó nhỏ không còn nằm cuộn tròn bên góc bếp mà vươn vai đứng dậy, tung tăng chạy nhảy ngoài khoảng sân gạch rợp bóng nắng. Con người ra đường cũng cởi bỏ bớt những chiếc áo len quá dày, nụ cười trên môi ai nấy đều thêm phần rạng rỡ khi cảm nhận được hơi ấm của mùa xuân đang đến rất gần. Khoảnh khắc giao mùa từ đông sang xuân gieo vào lòng em niềm hy vọng và tình yêu sâu sắc đối với sự sống. Bức tranh thiên nhiên đầm ấm ấy là minh chứng tuyệt vời cho sự kiên cường của vạn vật, nhắc nhở em rằng sau những ngày đông lạnh giá, mùa xuân ấm áp và rực rỡ chắc chắn sẽ luôn trở về.
|






Danh sách bình luận