Viết bài văn nghị luận xã hội về một vấn đề cần giải quyết: "Là học sinh, em nghĩ làm thế nào để xây dựng mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình?”

Là học sinh ngồi trên ghế nhà trường, trước thực trạng mối quan hệ giữa các thế hệ có phần lỏng lẻo, câu hỏi đặt ra là: "Làm thế nào để xây dựng mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình?".

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

A. Mở bài

- Dẫn dắt vấn đề: Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại và sự bùng nổ của công nghệ thông tin, gia đình luôn là bến đỗ bình yên, là nền tảng cốt lõi định hình nên nhân cách và sưởi ấm tâm hồn của mỗi cá nhân.

- Nêu vấn đề nghị luận: Là học sinh ngồi trên ghế nhà trường, trước thực trạng mối quan hệ giữa các thế hệ có phần lỏng lẻo, câu hỏi đặt ra là: "Làm thế nào để xây dựng mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình?".

B. Thân bài

a. Giải thích

- Mối quan hệ gắn kết, yêu thương trong gia đình: Là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu, sẻ chia và lòng biết ơn sâu sắc giữa các thành viên có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà.

b. Bàn luận

* Tại sao học sinh phải có trách nhiệm chủ động xây dựng mối quan hệ gia đình?

- Thực trạng:

+ Xu hướng "sống cô lập" ngay trong chính ngôi nhà của mình: Nhiều học sinh sa đà vào điện thoại, mạng xã hội, các trò chơi trực tuyến, thích trò chuyện với người lạ trên mạng hơn là tương tác với cha mẹ.

+ Tình trạng bất đồng ý kiến, xung đột tâm lý do khoảng cách thế hệ ngày càng tăng, dẫn đến việc con cái chọn cách đóng cửa phòng, né tránh giao tiếp.

- Nguyên nhân: Sự thiếu chủ động trong việc tìm tiếng nói chung, cái tôi cá nhân tuổi dậy thì quá lớn, sự bận rộn của cha mẹ và sự ngộ nhận của học sinh rằng tình yêu thương của gia đình là thứ hiển nhiên, không cần nỗ lực duy trì.

- Tác động: Nếu học sinh không có ý thức xây dựng, tổ ấm sẽ trở nên lạnh lẽo, mối quan hệ gia đình rạn nứt, khô khốc và chính chúng ta sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng trong ngôi nhà của mình.

* Giải pháp của học sinh

- Về nhận thức: Nhận thức rõ việc duy trì tình cảm gia đình là trách nhiệm tự thân của mỗi thành viên, không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ. Phải thấu hiểu và trân trọng sự vất vả, hi sinh thầm lặng của đấng sinh thành.

- Về thái độ: Học cách hạ bớt cái tôi vị kỷ, biết lắng nghe những lời răn dạy, học cách nhìn nhận sự việc dưới góc độ của cha mẹ thay vì chỉ biết đòi hỏi, hờn dỗi hoặc phán xét những điều cũ kỹ.

- Về hành động thực tế:

+ Chủ động trò chuyện, sẻ chia: Chủ động kể cho cha mẹ nghe về chuyện trường lớp, bạn bè, những khó khăn học tập hay định hướng tương lai để cha mẹ thấu hiểu và tin tưởng.

+ Thay đổi cách ứng xử hằng ngày: Biết phụ giúp cha mẹ làm việc nhà (nấu cơm, dọn dẹp), biết chăm sóc khi người thân ốm đau và biết nói lời xin lỗi, cảm ơn đúng lúc.

+ Tạo dựng không gian kết nối không công nghệ: Chủ động rủ cha mẹ, anh em cùng tham gia các hoạt động chung như cùng nấu ăn, xem một bộ phim, đi dạo để tạo dựng những kỷ niệm thực tế thay vì chìm đắm trong thế giới ảo.

* Dẫn chứng thực tế (gợi ý)

- Gia đình kình ngư Nguyễn Huy Hoàng: Dù bận rộn tập luyện xa nhà liên miên, Huy Hoàng luôn duy trì thói quen gọi điện trò chuyện với cha mẹ mỗi ngày để giữ mối liên kết, đồng thời dùng tiền thưởng thi đấu để sửa sang nhà cửa ở quê, gánh vác trách nhiệm kinh tế cùng gia đình.

- Gia đình Giáo sư Nguyễn Lân Dũng: Ba thế hệ luôn chủ động duy trì quy tắc "giờ không công nghệ" sau 19 giờ tối để cùng ăn cơm và trò chuyện trực tiếp, giúp các thành viên thấu hiểu nhau và xóa nhòa khoảng cách thế hệ.

- Chiến dịch "Mang Tết về nhà" của Trung ương Đoàn: Hàng ngàn sinh viên, người lao động trẻ dù hoàn cảnh khó khăn hay bận rộn vẫn tìm mọi cách, chủ động đăng ký vé tàu xe để về quê sum họp, thực hiện trách nhiệm làm con sau một năm bôn ba.

c. Phản đề, mở rộng

- Phản đề: Phê phán những học sinh ích kỷ, lấy lý do áp lực học tập hoặc khác biệt thế hệ để tỏ thái độ thờ ơ, xem gia đình là gánh nặng quản lý, coi sự chăm sóc, hy sinh của cha mẹ là trách nhiệm hiển nhiên phải có.

- Mở rộng: Xây dựng mối quan hệ yêu thương không đồng nghĩa với việc nuông chiều những đòi hỏi vô lý hay từ bỏ hoàn toàn cá tính, ước mơ của bản thân, mà là tìm ra điểm chung để cùng sống hòa hợp, tôn trọng lẫn nhau.

d. Bài học và liên hệ bản thân

- Bài học: Việc vun đắp mối quan hệ gia đình là một hành trình bền bỉ, cần được nuôi dưỡng từ những điều bình dị hằng ngày để bảo vệ hạnh phúc bền vững của mỗi cá nhân.

- Liên hệ bản thân: Là một học sinh, em tự nhắc nhở mình cần buông điện thoại xuống sau giờ học, dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nhiều hơn và luôn chủ động bày tỏ tình cảm bằng những hành động nhỏ nhất.

C. Kết bài

- Khẳng định lại vấn đề: Xây dựng và gìn giữ mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình không phải việc của riêng ai, mà là trách nhiệm, là sứ mệnh thiêng liêng của mỗi đứa con để tổ ấm mãi là bến đỗ bình yên nhất.


Bài mẫu siêu ngắn

Trong cuộc sống hiện đại, gia đình luôn là bến đỗ bình yên sưởi ấm tâm hồn mỗi người. Tuy nhiên, trước thực trạng mối quan hệ giữa các thế hệ có phần lỏng lẻo, câu hỏi đặt ra cho học sinh là: "Làm thế nào để xây dựng mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình?".

Yêu thương gia đình là sự tương tác, thấu hiểu và biết ơn giữa những người chung sống dưới một mái nhà. Thực tế, nhiều học sinh đang sống cô lập khi sa đà vào điện thoại, né tránh giao tiếp do bất đồng khoảng cách thế hệ. Nguyên nhân do cái tôi tuổi dậy thì quá lớn và sự ngộ nhận tình thân là hiển nhiên. Nếu không chủ động thay đổi, tổ ấm sẽ rạn nứt và chúng ta sẽ cô đơn.Để giải quyết, học sinh cần nhận thức duy trì tình cảm là trách nhiệm tự thân. Chúng ta nên hạ bớt cái tôi để lắng nghe cha mẹ, chủ động trò chuyện, phụ giúp việc nhà và tạo không gian không công nghệ như cùng nấu ăn. Minh chứng là kình ngư Nguyễn Huy Hoàng, dù bận tập luyện xa nhà vẫn duy trì thói quen gọi điện trò chuyện với cha mẹ hằng ngày để giữ kết nối.

Tuy nhiên, cần phê phán những bạn ích kỷ, lấy cớ áp lực học tập để thờ ơ với người thân. Dù vậy, gắn kết không phải là nuông chiều đòi hỏi vô lý mà là tìm điểm chung để hòa hợp. Bài học là tình thân cần vun đắp bền bỉ mỗi ngày. Bản thân em sẽ buông điện thoại để ăn cơm và lắng nghe cha mẹ nhiều hơn.

Xây dựng tình cảm gia đình là sứ mệnh thiêng liêng của mỗi đứa con để tổ ấm mãi là bến đỗ bình yên nhất.


Bài mẫu tham khảo Bài 1

Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại và sự bùng nổ của công nghệ thông tin, gia đình luôn là bến đỗ bình yên, là nền tảng cốt lõi định hình nên nhân cách và sưởi ấm tâm hồn của mỗi cá nhân. Thế nhưng, giữa bối cảnh kinh tế thị trường chuyển động không ngừng, nhiều giá trị truyền thống đang phải đối mặt với những thử thách lớn lao. Rất nhiều gia đình hiện nay đang rơi vào tình trạng thiếu vắng sự chia sẻ, tiếng cười ấm áp dần bị thay thế bởi sự im lặng đến đáng sợ. Là học sinh ngồi trên ghế nhà trường, trước thực trạng mối quan hệ giữa các thế hệ có phần lỏng lẻo, câu hỏi đặt ra là: "Làm thế nào để xây dựng mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình?".

Để tìm ra câu trả lời thỏa đáng, trước hết chúng ta cần hiểu rõ bản chất của vấn đề. Mối quan hệ gắn kết, yêu thương trong gia đình là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu, sẻ chia và lòng biết ơn sâu sắc giữa các thành viên có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. Đây không đơn thuần là nghĩa vụ được quy định bằng pháp luật, mà là sợi dây tình cảm thiêng liêng được dệt nên từ những cử chỉ quan tâm, sự bao dung và che chở lẫn nhau trước những giông bão của cuộc đời.

Nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, chúng ta không khỏi chạnh lòng trước xu hướng sống cô lập ngay trong chính ngôi nhà của mình. Nhiều học sinh hiện nay quá sa đà vào điện thoại, các trang mạng xã hội hay những trò chơi trực tuyến. Các bạn thích trò chuyện, chia sẻ tâm tư với những người xa lạ trên không gian ảo hơn là ngồi lại tương tác, trò chuyện với cha mẹ. Thêm vào đó, tình trạng bất đồng ý kiến và xung đột tâm lý do khoảng cách thế hệ ngày một tăng cao. Khi không tìm được tiếng nói chung, con cái thường chọn cách đóng chặt cửa phòng, né tránh mọi sự giao tiếp với đấng sinh thành. Nguyên nhân của thực trạng này xuất phát từ việc thiếu chủ động trong việc tìm kiếm sự đồng điệu, cộng với cái tôi cá nhân của tuổi dậy thì quá lớn. Mặt khác, sự bận rộn lo toan sinh kế của cha mẹ và sự ngộ nhận tai hại của học sinh rằng tình yêu thương của gia đình là thứ hiển nhiên, mặc định có sẵn nên không cần nỗ lực duy trì cũng là lý do đẩy các thành viên ra xa nhau. Nếu người trẻ không sớm thức tỉnh và có ý thức xây dựng, tổ ấm sẽ dần trở nên lạnh lẽo, mối quan hệ ruột thịt rạn nứt, khô khốc và chính chúng ta sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.

Đứng trước nguy cơ rạn nứt ấy, giải pháp đầu tiên mang tính bước ngoặt chính là sự thay đổi mạnh mẽ trong nhận thức và thái độ của người học sinh. Bản thân mỗi chúng ta cần nhận thức rõ ràng rằng việc duy trì, bảo vệ tình cảm gia đình là trách nhiệm tự thân của mỗi thành viên, chứ không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ hay bất kỳ ai khác. Chúng ta cần phải thấu hiểu, trân trọng sự vất v cả, những giọt mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng mà đấng sinh thành đã đổ ra để nuôi nấng mình khôn lớn. Song song với đó, học sinh phải học cách hạ bớt cái tôi vị kỷ của bản thân, biết lắng nghe những lời răn dạy, chỉ bảo của người lớn với thái độ cầu thị. Thay vì chỉ biết đòi hỏi, hờn dỗi hay dùng lăng kính hiện đại để phán xét những điều bị cho là cũ kỹ, lạc hậu của cha mẹ, chúng ta hãy học cách đặt mình vào vị trí của họ để thấu cảm.

Giải pháp then chốt tiếp theo để hiện thực hóa nhận thức chính là những hành động thực tế, sinh động trong cuộc sống hằng ngày. Học sinh cần chủ động trò chuyện, sẻ chia nhiều hơn bằng cách kể cho cha mẹ nghe về câu chuyện trường lớp, thầy cô, bạn bè, hoặc mạnh dạn nói ra những khó khăn trong học tập cũng như định hướng tương lai của mình. Sự cởi mở này sẽ giúp cha mẹ hiểu, đồng hành và thêm tin tưởng vào con cái. Bên cạnh đó, chúng ta phải thay đổi tận gốc cách ứng xử hằng ngày thông qua việc biết tự giác phụ giúp cha mẹ làm những công việc nhà vừa sức như nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Khi người thân không may ốm đau, một lời hỏi han, một chén nước ấm hay hành động chăm sóc kịp thời sẽ có sức mạnh hàn gắn rất lớn. Đặc biệt, người con cần biết nói lời xin lỗi chân thành khi làm sai và lời cảm ơn sâu sắc đúng lúc. Cuối cùng, việc tạo dựng một không gian kết nối không công nghệ là vô cùng thiết yếu. Học sinh có thể chủ động rủ cha mẹ, anh chị em cùng tham gia các hoạt động chung như cùng vào bếp nấu ăn, cùng xem một bộ phim hay đi dạo công viên để tạo dựng những kỷ niệm thực tế thay vì chìm đắm trong thế giới ảo trực tuyến.

Để minh chứng cho tinh thần trách nhiệm này, chúng ta có thể nhìn vào câu chuyện của gia đình kình ngư Nguyễn Huy Hoàng. Dù bận rộn tập luyện xa nhà liên miên với áp lực thi đấu dày đặc, Huy Hoàng luôn duy trì thói quen gọi điện trò chuyện với cha mẹ mỗi ngày để giữ vững mối liên kết yêu thương. Không chỉ vậy, anh còn dùng số tiền thưởng có được từ các giải đấu để sửa sang lại ngôi nhà ở quê, chủ động gánh vác trách nhiệm kinh tế cùng gia đình. Hành động của anh chính là tấm gương sáng về lòng hiếu thảo và ý thức vun đắp tình thân của một người trẻ.

Tuy nhiên, bên cạnh những tấm gương đẹp, chúng ta cũng cần thẳng thắn phê phán những học sinh có lối sống ích kỷ. Các bạn luôn lấy lý do áp lực học tập căng thẳng hoặc sự khác biệt thế hệ để tỏ thái độ thờ ơ, lạnh nhạt, xem gia đình như một gánh nặng quản lý phiền phức. Họ coi sự chăm sóc, nâng niu và hy sinh của cha mẹ là trách nhiệm hiển nhiên mà mình được hưởng mà không mảy may nghĩ đến việc đền đáp. Dù vậy, chúng ta cũng cần mở rộng vấn đề rằng xây dựng mối quan hệ yêu thương không đồng nghĩa với việc nuông chiều những đòi hỏi vô lý hay từ bỏ hoàn toàn cá tính, ước mơ chính đáng của bản thân. Điều quan trọng là các thành viên cùng tìm ra điểm chung để sống hòa hợp, tôn trọng lẫn nhau.

Qua những điều đã phân tích, bài học sâu sắc rút ra là việc vun đắp mối quan hệ gia đình là một hành trình bền bỉ, cần được chăm chút và nuôi dưỡng từ những điều bình dị hằng ngày để bảo vệ hạnh phúc bền vững. Là một học sinh, em tự nhắc nhở bản thân cần biết buông điện thoại xuống sau giờ học, dành nhiều thời gian hơn để ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nói nhiều hơn và không còn xem sự quan tâm của người thân là điều phiền phức.

Mái ấm gia đình luôn là chiếc nôi thiêng liêng và là điểm tựa cuối cùng của mỗi con người. Vì vậy, việc gìn giữ ngọn lửa gắn kết giữa các thành viên không phải việc của riêng ai, mà là trách nhiệm, là sứ mệnh của mỗi đứa con để ngôi nhà mãi là bến đỗ bình yên nhất.


Bài mẫu tham khảo Bài 2

Nhà văn phương Tây thế kỷ mười chín từng nhận định rằng: "Gia đình là trường học của lòng nhân ái, nơi chúng ta học những bài học đầu tiên về sự sẻ chia và yêu thương". Ý kiến ấy cho đến nay vẫn vẹn nguyên giá trị khi khẳng định vị trí độc tôn của mái ấm trong cuộc đời mỗi người. Thế nhưng, khi xã hội ngày càng phát triển, dường như con người lại có xu hướng xa rời nhau hơn, ngay cả khi họ sống chung dưới một mái nhà. Hiện tượng này đặc biệt rõ nét ở độ tuổi học sinh, khi những biến đổi tâm sinh lý gắn liền với những khoảng cách thế hệ. Đứng trước thực trạng mối quan hệ giữa các thế hệ có phần lỏng lẻo, câu hỏi đặt ra là: "Làm thế nào để xây dựng mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình?".

Trước khi tìm kiếm những hành động cụ thể, chúng ta cần thấu suốt khái niệm cốt lõi. Mối quan hệ gắn kết, yêu thương trong gia đình chính là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu, sẻ chia và lòng biết ơn sâu sắc giữa các thành viên có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. Nó là nguồn năng lượng tinh thần vô giá giúp con người vượt qua mọi áp lực, thử thách của cuộc sống bên ngoài.

Tuy nhiên, bức tranh thực tế tại nhiều gia đình hiện nay lại mang những gam màu khá ảm đạm. Xu hướng sống cô lập ngay trong chính ngôi nhà của mình đang trở nên phổ biến ở một bộ phận lớn học sinh. Hình ảnh những người con suốt ngày dán mắt vào màn hình điện thoại, đắm chìm trong các trang mạng xã hội hay những trò chơi trực tuyến đã không còn xa lạ. Các bạn trẻ dường như hào hứng với việc trò chuyện với người lạ trên mạng hơn là tương tác trực tiếp với cha mẹ. Từ đó, tình trạng bất đồng ý kiến, xung đột tâm lý do khoảng cách thế hệ ngày càng tăng lên, dẫn đến việc con cái chọn cách đóng cửa phòng, né tránh mọi sự giao tiếp. Nguyên nhân sâu xa của hiện tượng này là do sự thiếu chủ động trong việc tìm kiếm tiếng nói chung giữa hai bên. Cái tôi cá nhân của tuổi dậy thì quá lớn khiến các em dễ tổn thương và nổi loạn, kết hợp với sự bận rộn hằng ngày của cha mẹ. Nhiều bạn trẻ còn ngộ nhận rằng tình yêu thương, sự chăm sóc của gia đình là thứ hiển nhiên có sẵn nên không cần nỗ lực duy trì. Hậu quả là nếu học sinh không có ý thức xây dựng, tổ ấm sẽ trở nên lạnh lẽo, mối quan hệ gia đình rạn nứt, khô khốc và chính chúng ta sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.

Để đảo ngược tình thế này, giải pháp căn cốt đầu tiên phải xuất phát từ sự thay đổi trong nhận thức và thái độ của mỗi học sinh. Chúng ta cần nhận thức rõ ràng rằng việc duy trì tình cảm gia đình là trách nhiệm tự thân của mỗi thành viên, chứ không phải là nghĩa vụ của riêng bậc làm cha làm mẹ. Bản thân người làm con phải thấu hiểu, trân trọng sự vất vả, những áp lực mưu sinh và sự hi sinh thầm lặng của đấng sinh thành để nuôi dạy ta nên người. Về thái độ, học sinh cần học cách hạ bớt cái tôi vị kỷ, bướng bỉnh của mình xuống. Hãy biết lắng nghe những lời răn dạy, nhắc nhở của cha mẹ với một sự kính trọng, học cách nhìn nhận mọi sự việc dưới góc độ của cha mẹ thay vì chỉ biết đòi hỏi, hờn dỗi hay vội vàng phán xét những quan điểm của người lớn là cũ kỹ, lỗi thời.

Bên cạnh việc chuyển biến về nhận thức, học sinh cần có những hành động thực tế để kéo gần khoảng cách giữa các thành viên. Trước hết, chúng ta cần chủ động trò chuyện, sẻ chia nhiều hơn với cha mẹ. Đừng ngần ngại kể cho cha mẹ nghe về những câu chuyện vui buồn ở trường lớp, những mối quan hệ bạn bè, hay những áp lực học tập và định hướng tương lai của bản thân để cha mẹ có thể thấu hiểu, đưa ra lời khuyên và thêm tin tưởng vào chúng ta. Thêm vào đó, việc thay đổi cách ứng xử hằng ngày bằng những hành động nhỏ bé nhưng thiết thực là vô cùng quan trọng. Hãy biết tự giác phụ giúp cha mẹ làm việc nhà như nấu cơm, dọn dẹp không gian sống, đồng thời biết quan tâm, chăm sóc chu đáo khi người thân ốm đau. Những lời nói xin lỗi, cảm ơn chân thành phải được thốt ra đúng lúc để thể hiện sự trưởng thành. Đặc biệt, học sinh nên chủ động tạo dựng không gian kết nối không công nghệ bằng cách rủ cha mẹ, anh em cùng nấu ăn, xem phim hay đi dạo để cùng nhau tích lũy những kỷ niệm thực tế thay vì chìm đắm vào thế giới ảo.

Chúng ta hãy nhìn vào bài học quý báu từ gia đình Giáo sư Nguyễn Lân Dũng để thấy rõ giá trị của sự kết nối. Trong gia đình ông, suốt nhiều năm qua, ba thế hệ luôn chủ động duy trì một quy tắc rất nghiêm ngặt là "giờ không công nghệ" sau 19 giờ tối. Khoảng thời gian này được dành trọn vẹn để các thành viên cùng ăn cơm, dọn dẹp và trò chuyện trực tiếp với nhau. Chính hành động giản dị nhưng kiên trì này đã giúp mọi người thấu hiểu nhau sâu sắc, xóa nhòa hoàn toàn khoảng cách thế hệ và giữ cho ngọn lửa gia đình luôn ấm áp.

Dẫu vậy, trong cuộc sống vẫn còn tồn tại không ít những bạn học sinh ích kỷ, đáng bị phê phán. Họ luôn lấy lý do áp lực học tập hay sự khác biệt thế hệ để ngụy biện cho thái độ thờ ơ, xem gia đình là gánh nặng quản lý, coi sự chăm sóc, hy sinh của cha mẹ là trách nhiệm hiển nhiên phải có. Mở rộng vấn đề, chúng ta cũng cần hiểu rằng xây dựng mối quan hệ yêu thương không đồng nghĩa với việc nuông chiều những đòi hỏi vô lý từ bất kỳ phía nào hay từ bỏ hoàn toàn cá tính, ước mơ của bản thân. Mục tiêu cốt lõi là tìm ra điểm chung để cùng sống hòa hợp, tôn trọng lẫn nhau.

Nhìn lại toàn bộ vấn đề, bài học rút ra là việc vun đắp mối quan hệ gia đình là một hành trình bền bỉ, cần được nuôi dưỡng từ những điều bình dị hằng ngày để bảo vệ hạnh phúc bền vững của mỗi cá nhân. Là một học sinh, em tự nhắc nhở mình cần buông điện thoại xuống sau giờ học, dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nhiều hơn và luôn chủ động bày tỏ tình cảm bằng những hành động nhỏ nhất.

Sợi dây tình thân vốn dĩ rất bền chặt nhưng cũng cần được nâng niu để không bị thời gian và công nghệ làm mòn đi. Việc xây dựng và gìn giữ mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình là trách nhiệm, là sứ mệnh thiêng liêng của mỗi đứa con để tổ ấm mãi là bến đỗ bình yên nhất của đời người.


Bài mẫu tham khảo Bài 3

Bước vào thế kỷ hai mươi mốt, sự bùng nổ của mạng xã hội và các thiết bị thông minh đã thay đổi toàn diện cách thức con người tương tác với thế giới. Thế nhưng, một nghịch lý đáng buồn đang diễn ra là khi khoảng cách với những người ở xa được thu hẹp lại thì khoảng cách giữa những người sống chung một nhà lại ngày càng giãn ra. Nhiều học sinh có thể dành hàng giờ để trò chuyện với những người xa lạ trên mạng nhưng lại thấy ngượng ngùng khi nói một lời yêu thương với cha mẹ. Trước thực trạng mối quan hệ giữa các thế hệ có phần lỏng lẻo như thế, câu hỏi đặt ra là: "Làm thế nào để xây dựng mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình?".

Để giải quyết tận gốc bài toán này, trước hết cần hiểu mối quan hệ gắn kết, yêu thương trong gia đình là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu, sẻ chia và lòng biết ơn sâu sắc giữa các thành viên có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. Nó không chỉ được thể hiện qua những sự kiện lớn lao mà ẩn chứa trong từng bữa cơm, từng lời hỏi han và sự thấu cảm giữa các thế hệ.

Nhìn nhận một cách thẳng thắn, thực trạng sống cô lập ngay trong chính ngôi nhà của mình đang là một căn bệnh trầm kha trong giới trẻ, đặc biệt là lứa tuổi học sinh. Do quá sa đà vào điện thoại, mạng xã hội hay các trò chơi trực tuyến, nhiều bạn trẻ dần đánh mất khả năng giao tiếp trực tiếp với người thân. Cùng với đó là tình trạng bất đồng ý kiến, xung đột tâm lý do khoảng cách thế hệ ngày càng tăng, khiến con cái chọn cách đóng cửa phòng, né tránh giao tiếp. Nguyên nhân dẫn đến sự đứt gãy này là sự thiếu chủ động từ cả hai phía trong việc tìm kiếm tiếng nói chung, cái tôi cá nhân của tuổi dậy thì quá lớn, sự bận rộn vất vả của cha mẹ và cả sự ngộ nhận mang tính ích kỷ của học sinh rằng tình yêu thương của gia đình là thứ hiển nhiên, không cần nỗ lực duy trì. Tác động của lối sống này vô cùng nguy hại, nếu học sinh không có ý thức xây dựng, tổ ấm sẽ trở nên lạnh lẽo, mối quan hệ gia đình rạn nứt, khô khốc và chính chúng ta sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.

Đứng trước thực trạng đó, học sinh cần ý thức được rằng giải pháp đầu tiên phải bắt đầu từ sự chuyển biến trong nhận thức và thái độ. Bản thân mỗi người phải nhận thức rõ việc duy trì tình cảm gia đình là trách nhiệm tự thân của mỗi thành viên, chứ không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ. Chúng ta cần thấu hiểu, trân trọng sự vất vả, lo toan và hi sinh thầm lặng của đấng sinh thành để cho chúng ta có được điều kiện học tập tốt nhất. Về thái độ, học sinh cần học cách hạ bớt cái tôi vị kỷ, bướng bỉnh của tuổi mới lớn. Hãy biết lắng nghe những lời răn dạy, chỉ bảo của cha mẹ bằng thái độ tôn trọng, học cách nhìn nhận sự việc dưới góc độ của cha mẹ thay vì chỉ biết đòi hỏi, hờn dỗi hoặc vội vàng phán xét những góc nhìn của họ là cũ kỹ.

Từ sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức, học sinh cần cụ thể hóa bằng những hành động thực tế hằng ngày để gắn kết tình thân. Trước hết, chúng ta phải chủ động trò chuyện, sẻ chia với cha mẹ nhiều hơn bằng cách kể cho họ nghe về chuyện trường lớp, bạn bè, những khó khăn trong học tập hay những định hướng tương lai để cha mẹ thấu hiểu và tin tưởng. Thay đổi cách ứng xử hằng ngày cũng là một luận điểm quan trọng, học sinh cần biết phụ giúp cha mẹ làm việc nhà như nấu cơm, dọn dẹp, biết quan tâm, chăm sóc khi người thân ốm đau và luôn biết nói lời xin lỗi, cảm ơn đúng lúc. Thêm vào đó, việc tạo dựng một không gian kết nối không công nghệ thông qua những hành động cụ thể như chủ động rủ cha mẹ, anh em cùng nấu ăn, xem một bộ phim hay đi dạo sẽ giúp tạo dựng những kỷ niệm thực tế vô giá thay vì chìm đắm trong thế giới ảo trực tuyến.

Một minh chứng vô cùng sống động cho tinh thần chủ động hướng về gia đình chính là chiến dịch "Mang Tết về nhà" do Trung ương Đoàn tổ chức hằng năm. Hình ảnh hàng ngàn sinh viên, học sinh và người lao động trẻ, dù hoàn cảnh kinh tế còn nhiều khó khăn, bận rộn với việc học hành, mưu sinh, vẫn tìm mọi cách chủ động đăng ký vé tàu xe để về quê sum họp, phụ giúp cha mẹ dọn dẹp nhà cửa đón Tết đã lay động biết bao trái tim. Sự chủ động trở về ấy chính là biểu hiện cao đẹp của trách nhiệm làm con và lòng khao khát gắn kết tình thân gia đình.

Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phê phán những học sinh ích kỷ, lấy lý do áp lực học tập hoặc sự khác biệt thế hệ để tỏ thái độ thờ ơ, xem gia đình là gánh nặng quản lý, coi sự chăm sóc, hy sinh của cha mẹ là trách nhiệm hiển nhiên phải có. Ở chiều ngược lại, cần mở rộng vấn đề rằng xây dựng mối quan hệ yêu thương không đồng nghĩa với việc nuông chiều những đòi hỏi vô lý hay từ bỏ hoàn toàn cá tính, ước mơ của bản thân, mà là tìm ra điểm chung để cùng sống hòa hợp, tôn trọng lẫn nhau.

Tựu trung lại, việc vun đắp mối quan hệ gia đình là một hành trình bền bỉ, cần được nuôi dưỡng từ những điều bình dị hằng ngày để bảo vệ hạnh phúc bền vững của mỗi cá nhân. Là một học sinh, em tự nhắc nhở mình cần buông điện thoại xuống sau giờ học, dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nhiều hơn và luôn chủ động bày tỏ tình cảm bằng những hành động nhỏ nhất.

Gia đình là tế bào của xã hội, là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn con người từ thuở lọt lòng. Chính vì vậy, việc xây dựng và gìn giữ mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên không phải việc của riêng ai, mà là trách nhiệm, là sứ mệnh thiêng liêng của mỗi đứa con để tổ ấm mãi là bến đỗ bình yên nhất.


Bài mẫu tham khảo Bài 4

Từ xưa đến nay, câu ca dao "Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn, thuận anh thuận em húp nước lạo cũng trôi" luôn là lời nhắc nhở sâu sắc của ông cha ta về giá trị của sự hòa thuận, gắn kết giữa các thành viên trong gia đình. Mái ấm gia đình luôn là cái nôi bình yên nhất nuôi dưỡng ta khôn lớn, là nơi duy nhất đón nhận ta vô điều kiện sau những vấp ngã ngoài xã hội. Thế nhưng, trong thời đại ngày nay, lòng hòa thuận ấy đang bị thách thức bởi nhịp sống vội vã và sự lấn át của các thiết bị giải trí cá nhân. Trước thực trạng mối quan hệ giữa các thế hệ có phần lỏng lẻo, câu hỏi đặt ra là: "Làm thế nào để xây dựng mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình?".

Để trả lời câu hỏi mang tính thời đại này, việc đầu tiên cần làm là làm rõ khái niệm. Mối quan hệ gắn kết, yêu thương trong gia đình là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu, sẻ chia và lòng biết ơn sâu sắc giữa các thành viên có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. Nó là nền tảng cốt lõi định hình nên nhân cách và sưởi ấm tâm hồn của mỗi cá nhân trong suốt cuộc đời.

Tuy nhiên, nếu nhìn thẳng vào thực tế, chúng ta sẽ thấy mối liên kết thiêng liêng này đang có xu hướng bị lỏng lẻo ở nhiều gia đình. Xu hướng sống cô lập ngay trong chính ngôi nhà của mình đang diễn ra một cách thầm lặng nhưng đầy nguy hại. Nhiều học sinh hiện nay quá sa đà vào điện thoại, mạng xã hội, thích trò chuyện với người lạ trên không gian mạng hơn là tương tác với cha mẹ. Cùng với đó, tình trạng bất đồng ý kiến, xung đột tâm lý do khoảng cách thế hệ ngày một tăng cao, dẫn đến việc con cái chọn cách đóng cửa phòng, né tránh giao tiếp với người lớn. Nguyên nhân dẫn đến thực trạng này là do sự thiếu chủ động trong việc tìm kiếm tiếng nói chung, cái tôi cá nhân tuổi dậy thì quá lớn, sự bận rộn vì áp lực mưu sinh của cha mẹ và sự ngộ nhận tai hại của học sinh rằng tình yêu thương của gia đình là thứ hiển nhiên, không cần nỗ lực duy trì. Tác động của việc này vô cùng nặng nề, nếu học sinh không có ý thức xây dựng, tổ ấm sẽ trở nên lạnh lẽo, mối quan hệ gia đình rạn nứt, khô khốc và chính chúng ta sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng trong ngôi nhà của mình.

Đứng trước thực trạng đáng lo ngại đó, giải pháp đầu tiên mang tính quyết định là mỗi học sinh phải tự nâng cao nhận thức và thay đổi thái độ của chính mình. Chúng ta cần nhận thức rõ ràng rằng việc duy trì tình cảm gia đình là trách nhiệm tự thân của mỗi thành viên, chứ không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ. Phải thấu hiểu và trân trọng sâu sắc sự vất vả, những lo toan nhọc nhằn và sự hi sinh thầm lặng của đấng sinh thành. Về thái độ, học sinh cần học cách hạ bớt cái tôi vị kỷ của bản thân, biết lắng nghe những lời răn dạy của cha mẹ với thái độ cầu thị, học cách nhìn nhận sự việc dưới góc độ của người lớn thay vì chỉ biết đòi hỏi, hờn dỗi hoặc phán xét những quan điểm của cha mẹ là cũ kỹ, lỗi thời.

Từ sự chuyển biến trong tư duy, học sinh phải nhanh chóng hành động bằng những việc làm cụ thể để hâm nóng tình cảm gia đình. Chúng ta cần chủ động trò chuyện, sẻ chia nhiều hơn với cha mẹ, chủ động kể cho cha mẹ nghe về chuyện trường lớp, bạn bè, những khó khăn học tập hay định hướng tương lai để cha mẹ thấu hiểu và tin tưởng. Thay đổi cách ứng xử hằng ngày bằng việc biết tự giác phụ giúp cha mẹ làm việc nhà như nấu cơm, dọn dẹp, biết quan tâm, chăm sóc khi người thân ốm đau và biết nói lời xin lỗi, cảm ơn đúng lúc. Luận điểm quan trọng không kém là học sinh cần chủ động tạo dựng không gian kết nối không công nghệ thông qua việc rủ cha mẹ, anh em cùng tham gia các hoạt động chung như cùng nấu ăn, xem một bộ phim hay đi dạo để tạo dựng những kỷ niệm thực tế thay vì chìm đắm trong thế giới ảo trực tuyến.

Một tấm gương vô cùng tiêu biểu cho việc gìn giữ kết nối gia đình mà chúng ta cần học tập chính là câu chuyện của gia đình kình ngư Nguyễn Huy Hoàng. Dù bận rộn tập luyện xa nhà liên miên với lịch trình thi đấu vô cùng dày đặc, Huy Hoàng luôn duy trì thói quen gọi điện trò chuyện với cha mẹ mỗi ngày để giữ mối liên kết tình thân. Không dừng lại ở đó, anh còn dùng số tiền thưởng tích góp từ các giải đấu để sửa sang lại ngôi nhà ở quê, chủ động gánh vác trách nhiệm kinh tế cùng gia đình. Hành động của một người trẻ tuổi như Huy Hoàng đã chứng minh rằng khoảng cách địa lý hay sự bận rộn không thể là lý do làm phai nhạt tình cảm gia đình nếu chúng ta có đủ lòng hiếu thảo và sự chủ động.

Dẫu vậy, chúng ta cũng cần thẳng thắn phê phán những học sinh ích kỷ, luôn lấy lý do áp lực học tập hoặc sự khác biệt thế hệ để tỏ thái độ thờ ơ, lạnh nhạt, xem gia đình là gánh nặng quản lý và coi sự chăm sóc, hy sinh của cha mẹ là trách nhiệm hiển nhiên phải có. Bên cạnh đó, cũng cần mở rộng vấn đề rằng xây dựng mối quan hệ yêu thương không đồng nghĩa với việc nuông chiều những đòi hỏi vô lý hay từ bỏ hoàn toàn cá tính, ước mơ của bản thân, mà là tìm ra điểm chung để cùng sống hòa hợp, tôn trọng lẫn nhau.

Nhìn lại hành trình ấy, bài học quý giá rút ra là việc vun đắp mối quan hệ gia đình là một hành trình bền bỉ, cần được nuôi dưỡng từ những điều bình dị hằng ngày để bảo vệ hạnh phúc bền vững của mỗi cá nhân. Là một học sinh, em tự nhắc nhở mình cần buông điện thoại xuống sau giờ học, dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nhiều hơn và luôn chủ động bày tỏ tình cảm bằng những hành động nhỏ nhất.

Tình yêu thương gia đình luôn là nguồn sức mạnh vô bờ bến nâng đỡ bước chân con người trên mọi nẻo đường đời. Vì thế, việc xây dựng và gìn giữ mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên không phải việc của riêng ai, mà là trách nhiệm, là sứ mệnh thiêng liêng của mỗi đứa con để tổ ấm mãi là bến đỗ bình yên nhất.


Bài mẫu tham khảo Bài 5

Có người từng nói rằng sự xa cách và im lặng trong gia đình giống như những vết nứt trên một bức tường, nếu không được trám vá kịp thời, một ngày nào đó cả ngôi nhà sẽ sụp đổ. Câu nói ấy gợi lên trong lòng chúng ta nhiều suy ngẫm về thực trạng các mối quan hệ dưới mái nhà hiện nay. Khi xã hội hiện đại cuốn con người vào vòng xoáy của tiền tài, danh vọng và thế giới ảo, dường như sợi dây kết nối giữa các thành viên đang ngày càng trở nên mỏng manh. Trước thực trạng mối quan hệ giữa các thế hệ có phần lỏng lẻo như thế, câu hỏi đặt ra là: "Làm thế nào để xây dựng mối quan hệ gắn kết, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình?".

Để đi tìm câu trả lời cho vấn đề này, trước hết cần giải thích rõ mối quan hệ gắn kết, yêu thương trong gia đình là gì. Đó chính là sự tương tác, giao tiếp, thấu hiểu, sẻ chia và lòng biết ơn sâu sắc giữa các thành viên có cùng huyết thống, cùng chung sống dưới một mái nhà. Nó không chỉ là tình cảm tự nhiên mà còn là kết quả của một quá trình vun đắp lâu dài bằng sự chân thành và lòng vị tha.

Thế nhưng, thực trạng đáng buồn hiện nay là xu hướng sống cô lập ngay trong chính ngôi nhà của mình đang ngày càng lan rộng trong thế hệ học sinh. Rất nhiều bạn trẻ sa đà vào điện thoại, các trang mạng xã hội hay các trò chơi trực tuyến, thích trò chuyện với người lạ trên mạng hơn là tương tác với cha mẹ. Tình trạng bất đồng ý kiến, xung đột tâm lý do khoảng cách thế hệ ngày càng tăng, dẫn đến việc con cái chọn cách đóng cửa phòng, né tránh giao tiếp với đấng sinh thành. Nguyên nhân của hiện tượng này là sự thiếu chủ động trong việc tìm kiếm tiếng nói chung giữa các thế hệ, cái tôi cá nhân của tuổi dậy thì quá lớn, sự bận rộn vất vả của cha mẹ và sự ngộ nhận của học sinh rằng tình yêu thương của gia đình là thứ hiển nhiên, không cần nỗ lực duy trì. Tác động của lối sống này rất tai hại, nếu học sinh không có ý thức xây dựng, tổ ấm sẽ trở nên lạnh lẽo, mối quan hệ gia đình rạn nứt, khô khốc và chính chúng ta sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng trong ngôi nhà của mình.

Để giải quyết triệt để vấn đề này, giải pháp đầu tiên mang tính nền tảng là mỗi học sinh cần thay đổi từ trong nhận thức và thái độ của bản thân. Chúng ta cần nhận thức rõ việc duy trì tình cảm gia đình là trách nhiệm tự thân của mỗi thành viên, chứ không phải nghĩa vụ của riêng cha mẹ. Học sinh phải thấu hiểu và trân trọng sự vất vả, hi sinh thầm lặng của đấng sinh thành để nuôi nấng ta nên người. Về thái độ, hãy học cách hạ bớt cái tôi vị kỷ, bướng bỉnh của mình, biết lắng nghe những lời răn dạy của cha mẹ với tinh thần kính trọng, học cách nhìn nhận sự việc dưới góc độ của người lớn thay vì chỉ biết đòi hỏi, hờn dỗi hoặc phán xét những điều bị cho là cũ kỹ của họ.

Từ sự chuyển biến về nhận thức, học sinh cần có những hành động thực tế để gắn kết tình cảm giữa các thành viên. Chúng ta cần chủ động trò chuyện, sẻ chia nhiều hơn bằng cách kể cho cha mẹ nghe về chuyện trường lớp, bạn bè, những khó khăn học tập hay định hướng tương lai để cha mẹ thấu hiểu và tin tưởng. Thay đổi cách ứng xử hằng ngày bằng những việc làm thiết thực như phụ giúp cha mẹ công việc nhà, biết quan tâm, chăm sóc khi người thân ốm đau và biết nói lời xin lỗi, cảm ơn đúng lúc. Đặc biệt, học sinh cần chủ động tạo dựng không gian kết nối không công nghệ thông qua việc rủ cha mẹ, anh em cùng tham gia các hoạt động chung như cùng nấu ăn, xem một bộ phim hay đi dạo để tạo dựng những kỷ niệm thực tế thay vì chìm đắm trong thế giới ảo trực tuyến.

Học tập từ thực tế cuộc sống, chúng ta có thể nhìn vào mô hình sinh hoạt của gia đình Giáo sư Nguyễn Lân Dũng để rút ra bài học cho mình. Trong gia đình ông, ba thế hệ sống chung dưới một mái nhà nhưng luôn chủ động duy trì quy tắc "giờ không công nghệ" sau 19 giờ tối để cùng ăn cơm và trò chuyện trực tiếp với nhau. Nhờ hành động kiên trì này, các thành viên luôn có cơ hội thấu hiểu nhau, xóa nhòa mọi khoảng cách thế hệ và giữ gìn được bầu không khí ấm áp, tràn ngập tình yêu thương.

Tuy nhiên, chúng ta cần phê phán những học sinh ích kỷ, luôn lấy lý do áp lực học tập hoặc sự khác biệt thế hệ để tỏ thái độ thờ ơ, xem gia đình là gánh nặng quản lý, coi sự chăm sóc, hy sinh của cha mẹ là trách nhiệm hiển nhiên phải có. Mở rộng vấn đề, xây dựng mối quan hệ yêu thương không đồng nghĩa với việc nuông chiều những đòi hỏi vô lý hay từ bỏ hoàn toàn cá tính, ước mơ của bản thân, mà là tìm ra điểm chung để cùng sống hòa hợp, tôn trọng lẫn nhau.

Nhìn lại toàn bộ vấn đề, bài học rút ra là việc vun đắp mối quan hệ gia đình là một hành trình bền bỉ, cần được nuôi dưỡng từ những điều bình dị hằng ngày để bảo vệ hạnh phúc bền vững của mỗi cá nhân. Là một học sinh, em tự nhắc nhở mình cần buông điện thoại xuống sau giờ học, dành thời gian ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe cha mẹ nhiều hơn và luôn chủ động bày tỏ tình cảm bằng những hành động nhỏ nhất.

Hạnh phúc gia đình không phải là thứ có sẵn để khai thác mãi mãi mà là một cái cây cần được tưới tắm hằng ngày bằng tình yêu thương và sự thấu hiểu. Vì vậy, việc xây dựng và gìn giữ mối quan hệ gắn kết giữa các thành viên trong gia đình là trách nhiệm, là sứ mệnh thiêng liêng của mỗi đứa con để tổ ấm mãi là bến đỗ bình yên nhất.


BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close