Đọc hiểu Phận hoa bên lề (Chu Văn Sơn) | Luyện đề đọc hiểu Văn 11Đó là loài hoa nở vào cuối năm. Đó là loài hoa mọc nơi cuối đất. Đó là loài hoa đợi ở cuối đời. Quảng cáo
Câu hỏi
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu: Đó là loài hoa nở vào cuối năm. Đó là loài hoa mọc nơi cuối đất. Đó là loài hoa đợi ở cuối đời. Khi hầu hết các loài hoa trong năm đã khoe sắc phô hương cả rồi, nó mới nở. [...]. Nó nở trong gió bấc mưa phùn, dưới màu mây xám bạc của ngày đông tận. Nhưng không ai đợi nó dịp tất niên. Càng không ai chờ nó cho tân niên. Nó là loài hoa không được chào đón. Nó là loài hoa không biết đến hội hè. Nó không có chỗ trong các bình hoa bày trang trọng tại những chốn cao sang. Cũng không có chỗ trong những vựa hoa, quầy hoa, sạp hoa bày trên phố xá. Không ai đầu tư, không ai khuyến mại. Nó không bao giờ có mặt trong danh sách những thứ hoa cần mua sắm để trang hoàng khánh tiết cho bất cứ kì cuộc nào. Và nó cũng chẳng dám mơ được nằm trên bàn tay tình nhân trao tặng nhau những dịp lễ lạc. Bàn tay chăm thôi còn chả dám mong, nói gì đến bàn tay tình. Có phải bàn tay duy nhất nó được biết đến trong đời là bàn tay cầm nắm nó khi triệt bỏ nó? Không có chỗ trong vườn nhà. Không bén mảng tới những hoa viên. Nó không có căn cước tại đấy. Có ai cấp thẻ xanh để cho nó quyền cư trú tại đấy đâu. Thảng hoặc có bóng nó vươn hoa ở góc vườn nào, thì nó chỉ được xem như dân lậu, dân liều. Nó thường bị trục xuất trước tiên khỏi những hoa viên, hoa uyển. Họa chăng, chỉ khi vườn đã bỏ hoang, nó mới có hi vọng. Chủ nhân chả còn đoái hoài, các loài khác chả thèm giành giật đất nữa, thì nó mới đến mọc. Nó rón rén mọc trên đất bỏ, đất thí. Dạng nhảy dù. Sống chui. Nó là loài hoa vườn hoang. [...] Nhưng nó cũng nhắc ta về ý nghĩa bền bỉ của sinh tồn. Mỗi tồn sinh trên cõi này chỉ là một bóng hiu hắt, một thoáng chập chờn, thế thôi. Có nghĩa gì lắm đâu. Nhưng mà vẫn cố. Vẫn thản nhiên. Vẫn cứ mỉm bông lau. Nên lau đâu có giấu mình. Trái lại, luôn vươn mình. Mọi loài hoa đều sợ gió. Gió làm phai sắc, nhạt hương, rã cánh. Gió thành kẻ thù của hoa. Nhưng riêng lau thì không sợ gió. Lau chung tình cùng gió, nô giỡn, cợt cười cùng gió. Lau chờ gió để được tung bờm. Lau nương gió để cùng khiêu vũ. Đứng rủ bờm trong sương sớm, nhưng một khi nắng lên, gió dậy là nó lại tung những chỏm bờm ánh bạc, rúng động, náo nức như muốn tung mình tề phi cùng gió. Chỉ mình nó nô giỡn với lãng quên, làm cho lãng quên đỡ phần cô tịch... Song, có lẽ phải trong canh khuya mới thấy hoa lau nhẫn nại thế nào. Nó gục đầu vào sương khuya. Nhưng sương khuya đâu phải là điểm tựa. Sương khuya lại từng giọt đậu lên đầu nó, dụi mình vào nó. Nó tìm nơi tựa, rốt cục lại phải làm chỗ tựa cho kẻ khác. Nó chỉ còn biết tựa vào chính mình. Đành tìm sự vững vàng trong thế chon von. Lấy cái chênh chao để làm sự cân bằng. Cứ thế, nó yên phận làm lau để an ủi mặt đất này. (Trích Phận hoa bên lề, Tự tình cùng Cái Đẹp, Chu Văn Sơn, NXB Hội nhà văn, 2023, tr.128-129,135) * Chú thích: Chu Văn Sơn (1962 – 2019), quê quán: Đông Hương, Thanh Hóa. Chu Văn Sơn là một nhà văn tài hoa, một nhà phê bình văn học sắc sảo. Trong những bài phê bình, ông có nhiều phát hiện tinh tế, sâu sắc, có cách viết bay bổng nghệ sĩ và một giọng văn riêng, vừa gần gũi vừa thanh lịch. Tự tình cùng Cái Đẹp là tập tuỳ bút đặc sắc, nổi bật với phong cách tinh tế, triết lí và giàu cảm xúc. Tác phẩm thể hiện tình yêu, sự trân trọng và góc nhìn nhân văn sâu sắc trước cái đẹp của thiên nhiên và con người.
Câu 1
Xác định đối tượng được miêu tả trong văn bản trên. Phương pháp giải
- Đọc kĩ văn bản. Lời giải chi tiết
Đối tượng được miêu tả trong văn bản trên: hoa lau.
Câu 2
Theo văn bản, những chi tiết nào cho thấy “Nó là loài hoa không được chào đón”? Xem lời giải
Câu 3
Phân tích tác dụng của biện pháp lặp cấu trúc trong những câu văn sau: Nhưng riêng lau thì không sợ gió. Lau chung tình cùng gió, nô giỡn, cợt cười cùng gió. Lau chờ gió để được tung bờm. Lau nương gió để cùng khiêu vũ. Xem lời giải
Câu 4
Nhận xét về cái “tôi” trữ tình của tác giả được thể hiện trong văn bản. Xem lời giải
Câu 5
Hai ngữ liệu sau đây có sự tương đồng nào về ý nghĩa? - Nó chỉ còn biết tựa vào chính mình. Đành tìm sự vững vàng trong thế chon von. Lấy cái chênh chao để làm sự cân bằng. Cứ thế, nó yên phận làm lau để an ủi mặt đất này. (Phận hoa bên lề, Tự tình cùng Cái Đẹp - Chu Văn Sơn) - Cứ thế, bằng lăng đã dâng những mùa tím nguyên vẹn mỗi độ hè về để đem tặng cho nhân gian. [...] Cứ bật tỏa hết mình. Cứ rút hết ruột gan hồn vía ra mà tím. (Viết cho rặng bằng lăng trước nhà, Tự tình cùng Cái Đẹp - Chu Văn Sơn) Xem lời giải
|

Xem lời giải






Danh sách bình luận